Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

Cơn sốt vàng - ch 2

Jack London

Cơn sốt vàng (nguyên tác: Smoke and Shorty)

Người dịch Thanh Việt Thanh

NXB Đồng Tháp - 1987

Chương 2 - Tội treo cổ của Cultus George

1

Đoàn người leo qua một lớp tuyết dầy, vụn như bột, chưa có dấu xe trượt tuyết hay vết giày nào. Fumée dẫn đầu, cày vẹt qua hai bên hai đống tuyết xốp trông như pha lê bằng những cái vợt rộng và chắc. Công việc này đòi hỏi phải bền bỉ và khỏe mạnh, vì nó tốn rất nhiều sức lực. Phía sau anh, trên con đường đã vạch, là sáu con chó nối đuôi nhau. Hơi nước phóng ra từ miệng, mũi chúng chứng tỏ sự hung hăng và sức mạnh của nhiệt độ. Đi giữa con chó cuối cùng và chiếc xe trượt tuyết, Courtaud lúc thì lồng lộn lên với cái sào chống, lúc thì đẩy mạnh vào dây thắng để dồn sức thêm cho bầy chó. Cứ mỗi nửa giờ, Fumée và Courtaud lại đổi chỗ cho nhau, bởi vì công việc sử dụng mấy cái vợt vất vả hơn việc chống sào.

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Cơn sốt vàng - ch 1

Jack London

Cơn sốt vàng (nguyên tác: Smoke and Shorty)

Người dịch Thanh Việt Thanh

NXB Đồng Tháp - 1987

Chương 1 - Người nhỏ nhắn

1

Courtaud giảng giải:
- Chắc chắn tôi sẽ còn thích anh hơn anh thích anh! Cảnh băng giá này đã làm tôi khiếp sợ. Không một ai dám liều với nó!
Belliou-la-Fumée phá lên cười và đảo mắt nhìn khái quát mặt băng lấp lánh đang ngập dần chiều cao thung lũng. Anh tóm tắt vị trí qua vài câu.

Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Một nửa đàn bà - Trần Thị Trường (Truyện ngắn)

Tôi đang cho xe chạy thong thả trên đường Hà Nội bỗng nghe tiếng chào cất lên từ phía sau:
- Em đi đâu thế?
Giọng nói gợi lại cả một thời yêu dấu của tôi.
- Ôi anh! Anh từ đâu hiện ra thế này? Chao ơi, lâu đến thế em không gặp anh, không nhìn thấy anh.
Tôi kêu lên mừng rỡ, tay lái chao đi vì xúc động.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 22)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

22

Phải, tôi đã thoát. Tất cả nỗi sợ hãi cùng cảnh địa ngục đã lùi lại đằng sau.
Những khẩu pháo tự hành của quân ta phản công chạy chéo qua cánh đồng, đang vượt qua hàng cây vòi voi ra đường cái. Nó giương những nòng súng dài như cái xà nhà về phía trước. Bộ binh theo sau, khi thì tụt lại một quãng, khi thì lại tiến theo kịp.

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 21)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

21

- Luxia! Luxia! Luxia! - Crivênốc gào lên điên cuồng. Khi nhìn vào bộ mặt đãm máu của anh, tôi bất giác rùng mình: anh ta đã bị mù.
- Luxia! Luxia ở đâu?
- Luxia ở đây, cô ấy ở đây! - tôi thì thầm và bỗng thấy tiếng mình lạc hẳn đi. Cô nằm yên trên chiến hào, đầu gối lên cánh tay giơ ra phía trước, mặt cô vẫn ánh lên nụ cười dịu dàng, tươi sáng mà Crivênốc đã trông thấy lúc nãy. Hai cánh tay cô chìa ra, một tay cầm bi-đông, tay kia cầm một cái bao to bằng vải, có một khẩu súng phóng tên lửa mà cái cán của nó thò ra ngoài bao. Tôi nắm lấy bàn tay thon thon hãy còn nóng hổi của cô gái, kéo vào hầm. Thân thể nhẹ nhàng và mềm mại của cô nằm trên tay tôi.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 20)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

20

Tiếng rít của máy bay ầm ầm như trời rung đất chuyển, khiến tôi lao vụt ra khỏi vách hầm. Cảm thấy nguy cơ sắp tới, tôi đẩy Luxia vào góc hầm thì ngay lúc ấy, quả bom đầu tiên rơi xuống gần chỗ chũng tôi.
Bom nổ, bật tung những tảng đất to quăng vào người chúng tôi. Mặt trời biến mất, những đám bụi mù tung lên không trung. Khắp chung quanh chỉ có cát, lửa và cảnh điêu tàn của bom nổ. Ôm đầu, tôi nép mình vào góc hầm, lấy người che cho Luxia và cặp tiểu liên vào đầu gối. Mỗi lần bom nổ, cô gái cũng như tôi đều rùng mình và đất rung chuyển. Không có gì chịu được sức mạnh của tiếng nổ. Bom nổ ầm ầm ba tiếng một. Hình như đất sắp nứt ra dưới sức ép, như quả bầu khổng lồ chín nhũn.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 19)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

19

- Nước… nước… - Đó là tiếng Lukia nốp bắt đầu rên rỉ và động đậy. Môi anh khô héo, nét mặt dăn dúm. Cái mũi vàng nhọn ra như cái mỏ chim. Luxia ngồi cạnh anh, cô từ tốn nhẫn nại vuốt ve cánh tay áo anh.
Nói đến nước, tôi lại nuốt nước bọt, nhưng cũng không có cả nước bọt nữa, họng tôi khô khốc. Một đám sương mù trùm lên óc tôi. Phải làm gì, không thể ngồi yên, nếu không giấc ngủ sẽ kéo đến và nó sẽ làm hại chúng tôi ngay. Đột nhiên một loạt súng ngắn vang lên ở hầm bên.

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 18)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

18

Cái ngày hôm nay trôi đi chậm chạp ghê gớm! À, nếu sống được đến đêm! Đến đêm chúng tôi có thể đến với người của chúng tôi. Nhưng mặt trời lặn rất chậm. Trong hầm, bóng tối lan dần và phủ xuống mặt những người chết , và một người bé nhỏ cuộn tròn cạnh vách hầm: Luxia. Không khí còn nồng nặc mùi cao su cháy, sơn cháy, thuốc súng, đất bốc hơi nóng, bụi bậm và tôi ngửi thấy mùi máu tanh. Những con ruồi bay vo vo bên mâm pháo mà Pôpôp đã nằm. “Miễn là ta còn đủ kiên nhẫn. - Đó là ý nghĩ duy nhất mà tôi nhắc đi nhắc lại - Miễn là ta giữ vững…”. Cái điều sáng suốt nhất mà tôi biết là phải tỉnh táo, không được trốn tránh, không được để cho bọn địch đến quá gần. Nếu chúng tôi lên khỏi mặt đất, chúng tôi sẽ bị giết trong giây lát. Phải ở lại đây dù khó khăn và đáng sợ. “Phải bám lấy đất” như Gientych đã nói. Đó là sức mạnh và hy vọng của chúng tôi.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 17)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

17

- Lioniăc! - Pôpốp lo lắng gọi tôi. - Lại đây nhanh lên.
Tôi vội vã leo lên khỏi hầm. Pôpốp đang cắm cúi sau kính ngắm. Tư thế của anh biểu lộ vẻ căng thẳng đến cao độ và khi tới gần tôi đã hiểu vì sao anh gọi tôi.
Tôi trông thấy bọn Đức trong hầm bộ binh. Đôi chỗ mũi súng của chúng nhô lên khỏi chiến hào và một cái mũ sắt lóe sáng dưới ánh mặt trời. Có lẽ chúng sẽ tấn công ngay để bao vây chúng tôi chứ chẳng sai; nhưng không phải thế. Ở xa, trên con đường chạy quanh cánh đồng có gài mìn, lại xuất hiện những chiếc xe tải, chúng đã chạy vượt qua hố. Pôpốp chăm chú nhìn, rồi từ từ quay vô lăng chĩa nòng súng vào xe đi đầu.

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 16)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

16

Tôi không nhớ hết những điều đã xảy ra, nhưng chúng tôi đã đẩy lùi được cuộc tấn công và chúng tôi toàn vẹn. Trong hòm đạn của Crivênốc mang về còn ba viên đạn đại bác. Chỉ có điều, cỗ pháo nhỏ của chúng tôi gặp chuyện không may. Sau khi giật lùi lại, nòng súng không ngóc lên nữa. Máy móc đã hỏng ở chỗ nào và dòng dầu xanh xanh ở khóa nòng chảy xuống đất. Pôpốp giạng chân ngồi trên mâm pháo, tôi cũng nằm sấp bên chân chống phía sau, chúng tôi nhổ xuống đất và thở dài thườn thượt. Luxia thò đầu lên khỏi hầm, tóc cô rối bù trước gió, đôi mắt trang nghiêm của cô nhìn chúng tôi. Trong hầm, Crivênốc đang lắp băng đạn kêu ken két.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 15)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

15

- Liosa! - bỗng Pôpốp goi. - Các anh ơi, Liosa kìa!!!
Crivênốc và tôi ở dưới hầm cùng nhỏm lên. Bàn tay chính xác của Pôpốp đang chỉ về cánh đồng, ở đó nửa của ta, nửa của địch. Thực thế, có người đang chạy trên quãng đường dốc thoai thoải.
Người đó còn ở xa và chỉ thấy thấp thoáng khi ẩn khi hiện, mặc quần áo xanh úa vàng và bợt bạt dưới ánh mặt trời nhạt trên cánh đồng.

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 14)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

14

Tiếng động cơ rõ dần, nhanh chóng chấm dứt sự ngạc nhiên của chúng tôi.
Bỏ người lính khó hiểu, chúng tôi nhìn con đường cái một lát, một đoàn xe tải từ sau ngọn đồi chạy ra, chúng chạy hết tốc độ, bốc lên những đám bụi mù. Trong thùng xe rộng, bọn Đức ngồi thành hàng, sít vào vào nhau.
Ngạc nhiên, Pôpốp kêu lên câu gì bằng  tiếng Yakut rồi đặt bàn tay chính xác lên vô lăng kính ngắm.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 13)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

13

Liosa nhòm vào trong hầm. Đầu hắn đội mũ sắt.
- Này, ta phải ở đây bao lâu nữa? Chẳng lẽ chịu để cho chúng bắt làm tù binh à? - hắn nói giọng khó hiểu.
Bây giờ trận đánh đang diễn ra ở trong làng và hàng nghìn tiếng nổ ầm ì ở xa. Mấy nơi trên đường đi ùng oàng tiếng mìn của bọn Đức, nhưng ở xa chúng tôi. Pôpốp không biết để tay vào đâu, khi thì đặt lên ngực, khi thì để trên đầu gối, lúc thì lại giơ vào trong bóng tối sát vách hầm.

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 12)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

12

“Tất cả đã mất hết! Không thể cứu lại nữa!”…
Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là một hố sâu bên cạnh ụ pháo. Một bánh xe của khẩu pháo nằm còng queo dưới hố. Gientych bị phủ đầy đất, nằm bất động cạnh càng pháo. Bên cạnh, Pôpốp cũng đầy đất và bụi đang trườn trên chiến hào, quãng chưa bị phá. Anh không đội mũ sắt mà cũng chẳng có mũ chào mào trên đầu, ngực anh ướt đẫm. Đôi mắt thẫn thờ, không hồn của anh quay nhìn về phía xe tăng…

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 11)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

11

- Xe tăng! Xe tăng! Trông kìa! - Liosa lắp bắp kêu, khi thì thò đầu lên khỏi hầm, khi thì lại ngồi thụt xuống. Ý nghĩa của tiếng báo động mới này đâm vào lòng chúng tôi như một lưỡi dao găm. Tôi nhỏm lên nhìn qua chiến hào bị bắn phá: lá cờ tam giác của chiếc xe tăng Đức hung hung xám đang lao xuống sườn đồi trong đám khói bụi mù mịt.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 10)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

10

Thế là đã được ngồi trong hầm hẹp mà chúng tôi cảm thấy như ở nhà! Chúng tôi hài lòng vì mọi việc diễn ra tốt đẹp và bây giờ ngồi nghỉ cho trống ngực đỡ đập dữ dội. Thỉnh thoảng, những khẩu liên thanh bắn về vị trí chúng tôi, đất cát rơi xuống đầu chúng tôi. Những đám bụi bay trên hầm pháo, tan trong không khí trong trẻo của buổi sáng. Những tiếng đại liên nặng nề đã ngừng bặt, còn những thứ súng khác, chẳng nguy hiểm gì với chúng tôi.

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 9)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

9

Khi chúng tôi mang suất ăn về, trời đã gần sáng.
Ánh phản chiếu xanh nhạt của mặt trời chưa mọc tỏa rộng mãi ở chân trời; những vì sao thưa thớt lặn rất nhanh. Trăng mờ lẻ loi ló ra trên bầu trời sáng dần. Bóng tối đã biến hết trên mặt đất, khắp chung quanh trở thành màu xám, trải đều khắp cánh đồng cỏ bị tàn phá, những cột bên đường, hàng cây vòi voi.

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 8)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

8

Hầm trú ẩn đã đào xong. Pôpốp cũng kết thúc công việc của anh. Chúng tôi ra chỗ khẩu pháo và để gọn xẻng vào một đống. Gientych rút trong túi ra cái đồng hồ Thụy Sĩ, phần thưởng chiến công, và cẩn thận cài dây đeo vào cổ tay, rồi chăm chú nhìn những chữ số xanh nổi trên mặt đồng hồ đen.

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 7)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

7

Khẩu đội trưởng của chúng tôi đang chạy không kịp thở về vị trí chiến đấu, ông có vẻ bực tức. Chúng tôi biết là có chuyện bất ngờ xảy ra. Ông giận dữ hét ầm lên trước khi tới bên khẩu pháo.
- Thế nào! Xẻng đâu? Lioniắc đấy à? Mang hết xẻng ra đây, chúng ta phải đào hầm. Mau lên! Các anh có nghe tôi nói gì không?
Chộp lấy cái xẻng đầu tiên rơi trên bậc lên xuống, khẩu đội trưởng vội đào ngay ở cạnh khẩu pháo.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 6)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

6

Đeo tiểu liên, tôi bước độ trăm bước trên vị trí và quan sát bóng tối. Mặt trăng lên cao mãi. Vành trăng chỉ hơi lẹm một tí, soi khá rõ cảnh vật; những vì sao thưa thớt mùa hè lặng lẽ, lấp lánh tít trên cao. Trong một đêm trăng sáng như thế này, nhiệm vụ của người trinh sát không lấy gì làm khó khăn lắm, khi mọi người đã ngủ, đi dọc ngang để nghe ngóng những điều xảy ra ở chung quanh, và có thể nhìn thấy rõ trong một đường vòng hàng trăm cây số. Nhưng chẳng mấy chốc tôi đã thấy mệt nhoài vì nhiệm vụ mới. Tôi thích được ngồi cùng với mọi người trên chiến hào còn âm thầm giữ được hơi nóng ban ngày. Chỉ khi mất đi cái quyền ấy, tôi mới thấy nhớ cái thú nằm trên cỏ ngắm trời, nhìn sao, xua đuổi những dự cảm xấu, nghĩ về quá khứ, về tổ quốc xa xôi, vẫn có những vì sao kia đang cùng lung linh trên cái bóng đêm thăm thẳm này.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 5)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

5

Đến nửa đêm, trăng mới mọc.
Trăng đã lên khỏi chân trời mà không biết. Trăng tròn một vẻ đường bệ trên nền trời tháng Bảy. Cảnh vật và bầu trời không còn tối đen nữa, ánh sáng mờ ảo chiếu qua đám sương mù xanh nhạt ở phương đông. Và ở phương tây, một ánh sáng xanh xanh tai tái dâng lên. Một ngọn gió hiu hiu thổi tới những tiếng lào xào vô tận như tiếng thở dài trộn lẫn tiếng ồn ở xa: tiếng xe tăng gầm lên, tiếng xe tải trượt bánh khi leo dốc. Xa nữa, có lẽ phía Prut. Vọt lên những đường đạn nhỏ li ti, nó tắt ngay như khuất sau đám mây.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 4)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

4

Nhưng dù sao cô vẫn đến.
Cô đến khi chúng tôi không chờ cô nữa. Chúng tôi đang im lặng ngồi trên chiến hào. Ở ụ pháo gần đấy Pôpốp đang đẩy khóa nòng súng kêu lách cách. Gientych đứng trên mâm pháo ho khù khụ như cụ già. Chúng tôi chờ anh em mang xúp về rồi chúng tôi nghe thấy tiếng chân quen thuộc của họ trong bóng tối. Các gamen đầy nên không kêu lách cách nữa, họ bước nhẹ nhàng trên đế giày cao su, tiếng nói của họ nghe rõ dần và chúng tôi lắng tai nghe. Giọng trầm đang nói câu gì không rõ, có lẽ tiếng của Lukianốp, giọng khác cao hơn, trả lời. Đó là tiếng của Dađôrôgiơnưi. Và bỗng chốc tiếng cười trong trẻo của cô gái vang lên. Crivenốc thu mình nhìn vào bóng tối.

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 3)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

3

Trước hết là đói.
Suốt ngày chúng tôi cồn cào mà chẳng có gì ăn, chẳng có cả thuốc hút, chẳng còn cả hoa vòi voi có những hạt mẩy, mềm mềm mà chúng tôi thường hái vào ban đêm để ăn, Cả món cháo ngô, ăn xong ai nấy đều chê, đến lúc này mới thấy là một món thật ngon! Tới món bánh bột ngô chua chua, làm thành từng tảng to, chúng tôi cũng thấy thèm. Còn một mẩu bánh nhỏ, ai ăn không hết để lại từ bữa sáng…

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 2)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

2

Chúng tôi phục vụ trong khẩu đội 15. Người ta còn gọi chúng tôi là “đội chống tăng” hoặc thông thường nhất là “đội ca nông”, cũng có khi còn gọi là đội “Vĩnh biệt Tổ quốc”. Cái tên không hay ho cuối cùng này đã khiến chúng tôi phẫn nộ. Vì cứ lấy khẩu đội trưởng Gientych của chúng tôi làm ví dụ, ông đã chiến đấu từ năm 1941 trong đội pháo binh của chúng tôi và cho đến nay vẫn bình yên vô sự. Mặc dù chúng tôi không chịu, nhưng cũng có thể người ta hơi có lý. Chiến tranh đã thay đổi nhiều trong ba năm qua, vũ khí và chiến thuật cũng đổi mới, đã có những loại xe tăng mới của Đức như “con Hổ”, “con Báo”, “Phéc đi năng”, còn khẩu đội 15 của chúng tôi vẫn y như từ năm 1941, mà có khi người ta còn tận dụng chúng tôi để bắn hàng đoàn xe tăng hoặc xe bọc thép. Tất nhiên, điều đó thật điêu đứng cho chúng tôi.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 1)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

1

Nằm dài trên tấm áo capote trải rộng dưới lòng chiến hào, tôi nhìn mãi lên nền trời xanh mùa hạ. Xung quanh tôi đều im ắng, không nghe thấy tiếng đạn nào nổ. Mọi người vẫn đang ngủ. Gần đấy, bên góc để đạn, có ai đó đang thở phì phò, gần như anh ta đang ngáy. Hơi nóng giảm dần và gió đã lụi. Trên bờ chiến hào, một ngọn cỏ lẻ loi bị một hòn đất khô đè phải từ sáng, giờ này đã khô héo. Mấy con cò không biết từ đâu bay tới, bay lên trời. Nó dang rộng cánh bay lung tung một lúc rồi bay tít lên cao và vùng vẫy như thể tắm mình trong không gian trong trẻo, còn ánh nắng. Gió đẩy chúng đi xa dần, rồi chúng lại vỗ cánh, nương theo gió bay nữa.

Tìm lại chính mình (Ch 3)

Vechel Howard

Tìm lại chính mình - (Tall in the West)

Người dịch: Nguyễn Thị Xuân Phương

NXB Văn Nghệ - 1988

3

Suốt những ngày sống chung với những người thợ săn bò rừng và những đêm khuya không ngủ, người đàn ông ấy, mà giờ đây phải gọi chính mình là Abel Jenks đã cố gắng lấp đầy khoảng trống trong ký ức, cố khoác lên cho mình một quá khứ. Nhưng anh biết rõ là anh không thể nào nhớ được gì cả. Bản năng giúp anh đối đáp và nhận ra sự vật nhưng không sao hồi tưởng được.

Tìm lại chính mình (Ch 2)

Vechel Howard

Tìm lại chính mình - (Tall in the West)

Người dịch: Nguyễn Thị Xuân Phương

NXB Văn Nghệ - 1988

2

Những người thợ săn bò rừng có nhiều cỗ xe lớn do la kéo chất đầy da. Họ gồm có mười hai người, một người trong bọn họ - viện cựu kỵ binh người nhỏ thó và dữ tợn tên là Saunders được chọn làm trưởng nhóm. Y giữ sổ sách ghi số lượng da bò để khi bán da xong, mỗi người sẽ nhận phần tiền chia của mình. Họ là những con người khắc khổ, thiếu hẳn tính khôi hài và đang làm một nghề vất vả. Họ sống bằng thịt bò rừng và cà phê. Họ làm việc cực nhọc từ sớm tinh mơ cho đến khi trời tối - giết, lột da và chất đầy các cỗ xe lớn những tấm da xoăn lông màu nâu và hôi nồng nặc.

Tìm lại chính mình (Ch 1)

Vechel Howard

Tìm lại chính mình - (Tall in the West)

Người dịch: Nguyễn Thị Xuân Phương

NXB Văn Nghệ - 1988

1

Trên bình nguyên suốt buổi sáng hôm ấy, người ta nhìn thấy những chiếc xe la chất đầy da bò rừng cùng những người thợ săn bò rừng và thỉnh thoảng có tiếng súng nổ. Tiếng nổ dữ dội của những khẩu súng Sharp làm cho những con chim kền kên bay cao hơn, vút lên bầu trời mùa thu không một gợn mây.

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

Đám đông trên đại lộ Bờ Biển

Konstantin Georgiyevich Paustovsky

Đám đông trên đại lộ Bờ Biển

Kim Ân dịch

Con gái tôi, một thiếu phụ trẻ, vốn thích gây ra những chuyện bất ngờ, nói với tôi:
- Khi nào cha đặt chân lên bờ biển Neapon thì xin cha hãy đem con Matryoshka này tặng em bé gái Ý đầu tiên mà cha gặp.
Tôi đồng ý. Biết đâu việc con tôi nhờ lại chả dẫn đến một sự kiện trữ tình nào đó. Chúng ta đã mất hết thói quen đối với những sự kiện loại đó.

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Kẻ hưởng lạc

William Somerset Maugham

Kẻ hưởng lạc

Nguyễn Việt Long dịch

Phần nhiều con người ta, có thể nói là đại đa số, cam sống một cuộc sống mà hoàn cảnh đã áp đặt lên họ, và tuy có vài người than vãn khi nhìn lại mình như nhìn cái cọc tròn cắm vào cái lỗ vuông, và nghĩ rằng giá thế cuộc khác đi, thì họ đã có thể làm nên những trò trống hay ho hơn nhiều, còn cái đa phần kia chấp nhận số mệnh của mình, nếu không phải với sự an phận, thì cũng với sự cam chịu trong mọi trường hợp. Họ cũng như những chiếc xe điện cứ chạy mãi trên mỗi một con đường ray ấy. Chúng chạy đi rồi lại chạy lại, chạy lại rồi lại chạy đi, cứ quanh quanh quẩn quẩn như thế, cho tới khi nào chúng không còn chạy nổi nữa và bị bán làm sắt vụn. Có mấy khi bạn gặp được một người dám cả gan nắm lấy tiến trình cả cuộc đời vào tay mình. Khi bạn gặp được một người như thế, thì cũng đáng xem xét, ngắm nghía anh ta lắm.

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Thằn Lằn

Lê Minh Khuê

Thằn Lằn

“Truyện ngắn chọn lọc - 14 tác giả nữ” - NXB Hội Nhà Văn - 1995

Đã lâu lắm rồi, có dễ từ thời tiền sử, hôm nay gã mới được vài tiếng nghỉ ngơi. Gã đi lại trong căn nhà trống huếch sặc sụa mùi nước đái trẻ, cảm thấy mình là vua là quan, là người làm chủ cả một hòn đảo. Gã không ngờ khi người ta được một thân một mình, người ta lại có thể sung sướng đến như thế này… Gã cảm thấy như mình hơi dở người. Gã cười. Rồi bỗng dưng gã khóc hu hu… Gã ngờ ngợ rằng mình cũng đã có thời là con người tử tế, hạnh phúc. Có lẽ trong cái rương nằm ở góc nhà kia còn cái gì nhắc gã đến ngày xưa?

Lốt Sư tử

William Somerset Maugham

Lốt Sư tử

Nguyễn Việt Long dịch
Khá nhiều người sửng sốt khi nghe tin đại úy Phore-xtơ đã tử nạn trong một đám cháy rừng khi cố cứu con chó yêu của vợ vô tình bị nhốt trong nhà. Một số người nói họ không ngờ ông ta lại có hành động như vậy; số khác lại nói đó đúng là cái điều họ dự đoán được, nhưng cũng lời nói ấy được họ ngụ ý khác nhau.

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

Mắt buồn - Bùi Giáng

Dặm khuya ngất tạnh mù khơi
(Nguyễn Du)

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng

Thưa Ông - Henri Duvernois

Henri Duvernois

Thưa Ông

Người dịch: Đức Giang

“Tuyển tập truyện ngắn Pháp” - Nhà xuất bản Văn Học - 1986

Trong cuộc ly hôn vừa mới xẩy ra giữa bố mẹ em, Clốt không đứng về bên nào. Đối với bố, em trìu mến một cách hơi khinh miệt; em gọi bố là “bố già”. Đúng là một ông bố rất già, lưng đã còng, với một chùm râu điểm bạc buồn man mác. Một hôm em nghe thấy bà quản gia tiết lộ với chị nấu bếp: “Bà chủ giữ hết tiền”. Cuộc sống ngày nay là như thế đấy, nó đã để cho một em bé mười tuổi cũng có thể chịu sự cám dỗ xấu xa của danh từ ấy. Từ đấy, em nhìn mẹ em với một con mắt kính trọng, đáng sợ, coi mẹ em như là người ban phát những cái xa hoa mà em ưa thích.

Mối tình người thợ gốm - Pierre Gamarra

Pierre Gamarra

Mối tình người thợ gốm

Người dịch: Hoàng Huy - Văn Phước.

“Tuyển tập truyện ngắn Pháp” - Nhà xuất bản Văn Học - 1986

Gió lướt trên cánh đồng và rải từng nắm lá vàng khô xuống những luống cầy mầu nâu sẫm. Hàng cây xiêm gai trên đồi đã rụng hết lá. Quạ bay tản trong làn hơi nước, báo hiệu mùa thu đến. Mặt nước hồ gợn sóng, đượm vẻ âu sầu buồn bã trước những cơn gió mạnh. Khói cuồn cuộn trên nền trời xám. Hãy đi kiếm một ôm cành nho khô. Đốt lửa lên. Đêm xuống rồi. Gia súc ngủ trong chuồng. Chó và mèo tìm đến góc lò sưởi. Đây là giờ chuyện trò và mơ mộng trong lúc đợi bữa ăn tối. Cành nho khô cong queo cứ việc bốc cháy trong nhà bếp tối om, những bóng dài cứ xuất hiện trên xà nhà. Tôi sẽ kể bạn nghe câu chuyện về anh Vidan, người thợ gốm và mối tình của anh.

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Câu chuyện về cái đuôi lừa - Henri Pourrat

Henri Pourrat

Câu chuyện về cái đuôi lừa - (Histoire du sufficit)

Người dịch: Đức Giang

“Tuyển tập truyện ngắn Pháp” - Nhà xuất bản Văn Học - 1986

Chuyện xảy ra trước cơn bão ít lâu, dưới cối xay gió. Đức Giám mục đi thăm giáo phận của ngài. Trên con đường cái đi đến Ambe, nơi mà tất cả các cha trong vùng đang đang chờ ngài để làm lễ kiên tín thì tại địa phận Sê Xervy, chiếc xe ngựa bị gẫy một bánh. Thời ấy, đường sá không rải đá và bằng phẳng như bây giờ, bùn ngập đến nửa bánh xe và đá nhọn hoắt làm người ta có thể ngã gẫy cổ.
Người ta đi kiếm bác thợ đóng xe ở Mônexchiê. Thời gian trôi qua, trưa mất rồi. Đức Giám mục phải lên làng trên quả đồi gần đó để dùng bữa.

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

Tiền! Niềm vui sướng - P. L. Sulitzer (P IV)

Paul Loup Sulitzer
       
Tiền! Niềm vui sướng 

Người dịch: Phương Hà, Thái Vũ

Phần IV - Vành Đai Nắng

1

Léonard Sussman bảo tôi: Điều đó xảy ra chủ yếu ở Florida. Cả ở nhiều nơi khác nhưng chủ yếu ở bang Florida, ở đây cảnh tượng trông thật nổi bật. Nhất là bên sườn phía Đông bán đảo. Bắt đầu từ Bắc Palm Beach, càng đi về phía Nam ta càng nhìn rõ cảnh đình đốn, qui mô và tính chất nghiêm trọng của nó. Léonard bảo tôi: Anh hãy đi về phía Nam, qua sông Beach, tới Tây Palm Beach, qua tất cả các vịnh nối nhau thành chuỗi: Vịnh Boyton, Delray, Deerfiled và Pompano, đến Fort Lauderdale và Hollywood không phải điện ảnh mà một nơi khác, đến Miami. Cả một vùng đình đốn. Frank, với chữ D hoa như bệnh Vĩ Đại.
* * *

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

Tiền! Niềm vui sướng - P. L. Sulitzer (P III)

Paul Loup Sulitzer
       
Tiền! Niềm vui sướng 

Người dịch: Phương Hà, Thái Vũ

Phần III - Những người ở Bahamas

1

Ngày 26 tháng 9, đúng hai mươi hai tháng sau khi bị Alfred Morf áp giải ra khỏi London, tôi đến đến Nassau. Kể từ chuyến tháng hai vừa rồi, chuyến gặp Catherine, đây là chuyến thứ hai.
Ở Nassau, tôi gặp gã Thổ, cô Ute, bảy tám ả cởi truồng đầy sức quyến rũ và tất cả. Gã Thổ hôn tôi (lên má), Ute hôn tôi (lên môi). Ôm hôn tất cả. Chàng béo nũng nịu:
- Cậu đến thật đúng lúc. Bọn mình từ Hampstead đến được năm sáu ngày rồi. Chắc cậu thấy tức cười, nhưng quả thật những cây cọ này, ánh nắng này làm bọn mình chán ứ tận cổ. Hampstead khoái hơn. Với lại ở chỗ khỉ ho cò gáy mà muốn theo dõi trường đua Longchamp hay Epsom, có lẽ phải tậu riêng một vệ tinh cá nhân.

Tiền! Niềm vui sướng - P. L. Sulitzer (P II)

Paul Loup Sulitzer

Tiền! Niềm vui sướng 

Người dịch: Phương Hà, Thái Vũ

Phần II - Chiến dịch “Rồng bạc”

1

Tôi thích về ở Cửu Long trên phần bán đảo chạy từ bến Star Ferry đến đại lộ Jordan, thường gọi là Tsimshatsui. Đây là nơi náo nhiệt hết mức, không bao giờ chịu ngủ yên nhưng tôi lại thích, cần quái gì phải ngủ cho nhiều? Hơn nữa lại đông hàng quán, khách sạn quốc tế với những quầy rượu lót nệm rạ. Nhưng Sarah lại bảo:
- Nhìn mãi khách sạn chán rồi. Với lại, ai cấm anh đến Cửu Long ở một mình. Mỗi tuần chúng mình gặp nhau một lần, vào ngày em được nghỉ. Nếu em không bận việc khác.

Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

Tiền! Niềm vui sướng - P. L. Sulitzer (P I)

Paul Loup Sulitzer

Tiền! Niềm vui sướng 

Người dịch: Phương Hà, Thái Vũ

Phần Một - Một cơn say dữ dội và vui

1

Tôi nghĩ rằng, ta có thể bắt đầu câu chuyện từ sáng 23 tháng Mười Một, vào lúc mười một giờ ba mươi phút, trong ngôi nhà ở đường Old Queen bên rìa công viên St. James thành phố London. Sao lại không? Chính vào lúc đó cuộc chơi bắt đầu. Có lẽ không thật đúng vào lúc mười một giờ ba mươi, mà là mười một giờ ba mươi rồi kéo dài trong năm sáu tiếng đồng hồ sau đó.
Viên cảnh sát từ công viên Scotland tới ngồi trước mặt tôi. Đến bây giờ trong mắt tôi vẫn còn lưu lại đường nét chiếc veston bằng vải tuýt anh ta mặc hôm đó. Anh ta trạc độ bốn mươi, có khuôn mặt người xứ Scotland hung hung, mái tóc dày và xoắn có đường ngôi bên trái kéo dài sang phải bởi một làn sóng có hai chỗ duỗi, tên là Ogilvie hoặc Watts. Anh ta theo dõi những người dọn nhà thuê đang khuân vác đồ đạc.

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

Con lừa của Giáo chủ - Alphonse Daudet


Trong tất cả những tục ngữ ngộ nghĩnh, những cách ngôn hay phương ngôn mà dân quê miền Provence chúng ta tô điểm lời lẽ của họ, tôi không biết được câu nào thú vị hơn và kỳ lạ hơn câu này. Ở mười lăm dặm chung quanh chiếc máy xay gió của tôi, khi nói đến một người nào hay nhỏ mọn, thù hằn người ta bảo:
- Cái người ấy, các bạn hãy đề phòng. Hắn như con lừa của Giáo chủ giữ bảy năm cú đá…
Tôi tìm rất lâu xem câu cách ngôn ấy có thể từ đâu tới, con lừa của Giáo chủ kia và cú đá giữ trong mười năm trời nọ là gì. Không ai ở đây có thể cho tôi biết về cớ tích đó, ngay lão Francet Mamai - người thổi sáo - bạn tôi, vốn rành chuyện cổ miền Provence làu như cháo. Francet, như tôi, cho là bên trong có một câu chuyện xưa nào đó của xứ Avignon nhưng bao giờ lão cũng chỉ nghe nó nói qua câu ngạn ngữ.

Những vì Sao - Alphonse Daudet

Thời tôi chăn thú trên ngọn Luberon, tôi ở trên ấy hằng mấy tuần trọn mà chẳng thấy một ai, cô quạnh trên cánh đồng cỏ với con chó Labri và bầy dê. Thỉnh thoảng vị tu sĩ Mont de l’Ure đi ngang qua đó để tìm vài giống cấy thuốc, hoặc tôi thấy được gương mặt đen đúa của một người làm than ở Piémont nào đó, nhưng họ là những người khờ khạo, lặng lẽ vì quá cô đơn, họ đã mất cái thú chuyện trò và không biết gì về những chuyện người ta nói dưới các làng, dưới các đô thị. Vì thế mỗi nửa tháng, khi tôi nghe trên con đường dốc, tiếng chuông của con lừa ở nông trại đem đến tôi lương thực của nửa tháng, và khi tôi thấy hiện lên dần dần trên sườn đồi gương mặt vui vẻ của thằng bé ở nông trại, hay bộ tóc hung đỏ của bà dì già Norade, tôi thật lấy làm sung sướng vô cùng. Tôi bảo kể lại tôi nghe những tin tức của miền dưới ấy, những buổi lễ rửa tội, những đám cưới, nhưng điều khiến tôi chú ý hơn cả là biết xem cô con gái của chủ chúng tôi, cô Stéphanette, hiện giờ ra sao, cô là người xinh đẹp nhất trong mười dặm chung quanh.

Tai họa của vàng - Andre Maurois

Andre Maurois

Tai họa của vàng

Ngay từ lúc mới đặt chân vào cái nhà hàng ở thành phố New York ấy, tôi đã để ý một ông già bé nhỏ, ngồi ở bàn đầu, đang ăn miếng thịt bò bít-tết rất dày. Miếng thịt màu đỏ thu hút sự chú ý của tôi, bởi vì lúc này thịt bò đang là của hiếm, đồng thời cũng vì cả khuôn mặt thanh nhã đượm buồn của người đó nữa. Chắc chắn trước kia tôi đã từng quen biết ông già, ở Paris hoặc ở đâu đó. Vừa ngồi vào chỗ, tôi liền gọi Périgourdin, tay chủ cửa hàng khôn ngoan và tháo vát đã biết cách biến cái hũm này thành nơi hang động của những kẻ sành ăn.

Con dê của ông Seguin - Alphonse Daudet

Mãi mãi rồi anh cũng sẽ không đổi tính, anh Gringoire ạ.
Sao! Người ta cho anh một chân ký giả trong một nhật báo giá trị ở Paris, thế mà anh cả gan từ chối…. Nhưng anh hãy nhìn cái áo thủng kìa, cái quần xốc xếch kìa, gương mặt gầy kêu đói kìa. Ấy thế mà, đấy là nơi mà sự say sưa những vần thơ đẹp đưa anh đến! Đấy mười năm tận tụy phụng sự thi ca để rồi chỉ có được bấy nhiêu. Mãi rồi anh không xấu hổ ư?
Anh đi làm ký giả đi, đồ ngu! Anh làm ký giả đi! Anh sẽ lãnh được những đồng tiền hoa đẹp, anh ăn ở nhà hàng Brébant, và anh có thể hiện diện trong các buổi công diễn đầu, với ngòi bút mới giắt trên mũ bẹt.

Bí mật của lão Cornille - Alphonse Daudet

Francet Mamai, một lão thổi sáo già thỉnh thoảng vẫn đến họp đêm tại nhà tôi, một chiều nọ vừa uống rượu nấu, vừa kể cho tôi một tấn kịch con con trong làng, tấn kịch mà cối xay gió của tôi được chứng kiến cách đây độ hai mươi năm. Câu chuyện của lão làm tôi cảm động và tôi cố lập lại cho các người đúng theo những gì tôi đã nghe được.
Bạn đọc thân mến, hãy tưởng tượng trong một giây lát rằng bạn đang ngồi trước một hũ rượu thơm ngát và chính lão thổi sáo đang nói với bạn.
Xứ chúng ta, ông bạn ạ, không phải là một nơi vắng tẻ và chán ngắt như bây giờ. Trước kia việc xay bột rất là thịnh vượng trong vùng, và người trong các nông trại xa mười lăm dặm chung quanh đem lúa mì đến cho chúng tôi xay.

Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

Khách sạn Thanatos - Andre Maurois

- Bao nhiêu, cái công ty Thép ấy? - Jean Monnier hỏi.
- Năm mươi chín một phần tư, - một trong số mười hai cô thư ký đánh máy trả lời.
Tiếng lạch tạch của những chiếc máy chữ nghe giống như một điệu nhạc jazz. Qua cửa sổ, ta có thể nhìn thấy các khối nhà khổng lồ của khu Manhattan. Máy điện thoại đổ chuông và các cuốn băng giấy được nhả ra với một tốc độ nhanh ghê gớm, chất đống khắp phòng, trông như những con rắn quái dị bao bọc bằng chữ và các con số.
- Công ty Thép, bao nhiêu? - Jean Monnier lại hỏi.

Hoa từng mùa - Andre Maurois

Andre Maurois

Hoa từng mùa

Etienne Carlut xuống tắc-xi trước cổng chính nghĩa địa Montparnasse. Anh ôm một bó cúc cháy rực đủ các sắc hoa mùa thu, từ đỏ sẫm đến vàng nhạt. Một trong hai người gác cổng chào anh khi anh đi ngang qua chỗ họ. Bị vướng bó hoa, anh chỉ gật đầu chào lại.
- Ngài quen ông ta đấy ạ?
- Ừ, cũng sơ sơ. Ông ta là giáo sư. Bà vợ vừa mất dạo cuối tháng Chín, chôn ở khu số Bảy. Thứ Năm nào ông ta cũng đến… vì ngày đó ông ta không phải lên lớp… ông ta đã giải thích với tôi như vậy… ngay từ hồi đầu.

Ông già và biển cả - Ernest Hemingway

Ernest Hemingway

Ông Già Và Biển Cả

Chương 1

Lão đã già, một mình một thuyền câu cá trên dòng Nhiệt lưu và đã tám mươi tư ngày qua lão không bắt được lấy một mống cá nào. Bốn mươi ngày đầu thằng bé đi với lão. Nhưng sau bốn mươi ngày không câu được cá, cha mẹ thằng bé bảo nó rằng rốt cuộc bây giờ ông lão đã hoàn toàn salao, cách diễn đạt tệ nhất của vận rủi, rồi buộc nó đi theo thuyền khác và ngay trong tuần lễ đầu tiên chiếc thuyền ấy đã câu được ba con cá lớn. Điều đó khiến thằng bé buồn khi hằng ngày thấy ông lão trở về với chiếc thuyền không, nó luôn xuống giúp lão mang khi thì cuộn dây, cái lao móc săn cá, khi thì cái sào hay tấm buồm quấn quanh cột. Tấm buồm được vá bằng bao bột, cuộn lại trông như một lá cờ bại trận triền miên.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Người lữ hành kỳ dị - Harold Robbins (Q 9)

Harold Robbins

Người lữ hành kỳ dị

Người dịch: Mạnh Hà, Thanh Sơn

Quyển chín - Jonas - 1945

1

Ngoài kia, mặt trời giữa tháng bảy sáng trắng đang hầm hập đổ xuống được băng sân bay Nevada, nhưng ở đây, trong văn phòng của viên tướng, chiếc máy điều hòa nhiệt độ làm việc quá tải kêu rè rè, giữ nhiệt độ trong phòng ở mức hãm sáu độ C thường xuyên. Tôi đưa mắt nhìn Morrisey, rồi ngó qua bàn tới viên tướng và đám tùy tùng của ông ta.
- Chuyện là thế đấy, thưa các vị. - Tôi kết thúc. - Chiếc phản lực CA - X.P này sẽ đạt tốc độ một ngàn ba trăm cây số dễ dàng hơn chiếc phản lực De Havillan - Rolz với tốc độ chín trăm mười mà người Anh đang quảng cáo ầm ĩ. - Tôi mỉm cười đứng dậy. - Và bây giờ, nếu các vị có nhã ý bước ra ngoài, tôi sẽ chứng minh cho các vị xem.

Người lữ hành kỳ dị - Harold Robbins (Q 8 - phần 2)

Harold Robbins

Người lữ hành kỳ dị

Người dịch: Mạnh Hà, Thanh Sơn

Quyển tám. Gieny Denton

9

Khi gặp Gieny Đentơn, Chali Xtanđơxt tám mươi mốt tuổi. Đó là một buổi sáng mùa xuân năm 1936, tám giờ sáng. Và ông thì nằm trên bàn mổ của Nhà an dưỡng Coltơn ở Xanta Monica. Ông là bệnh nhân chuẩn bị được mổ, còn cô y tá thì là y tá trưởng của Phòng phẫu thuật.
Ông thấy người ta nhấc hai chân mình lên buộc vào cái bàn đạp và nhanh nhẹn phủ khăn lên chúng, sắp xếp khéo đến mức nếu ông có cố ngoảnh đầu nhìn cũng không thể thấy được nửa dưới của mình. Khi họ làm xong tất cả những việc đó, ông thấy cô xuất hiện từ một nơi nào đó ở phía sau ông, bước tới đuôi bàn; cô nhấc tấm khăn phủ người ông lên.

Người lữ hành kỳ dị - Harold Robbins (Q 8 - phần 1)

Harold Robbins

Người lữ hành kỳ dị

Người dịch: Mạnh Hà, Thanh Sơn

Quyển tám. Gieny Denton

1

Gieny bước qua ngưỡng cửa che màn, tiến thẳng tới ống kính của camêra. Giọng đạo diễn quát lên:
- Cắt! Gói nó lại! - Và thế là xong.
Cô đứng sững hồi lâu ở đó, đờ đẫn, chớp chớp mắt vì chưa quen với ánh sáng khi các ngọn đèn chiếu cực mạnh bắt đầu từ từ tối lại, rồi tắt hẳn. Và đột nhiên, cái nóng ngột ngạt của tháng tám bỗng ập tới người cô, làm cô nghẹt thở, như muốn ngất. Cô giang vội một tay ra cho khỏi ngã. Như vẳng lại từ rất xa, cô nghe thấy sàn quay khổng lồ bỗng ồn lên như một cái chợ hỗn loạn. Dường như tất cả mọi người đều ồ lên nói và cười cùng một lúc.