Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Mời vợ uống rượu - Nguyễn Duy


Mỗi năm Tết có một lần
Mời em ly rượu tay nâng ngang mày
Vợ cười chưa uống đã say
Ngọt ngào thì nổi đắng cay thì chìm

Gót chân ăn vẹt bậc thềm
Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân
Tóc loay hoay bạc bạc dần
Mỗi năm Tết có một lần thôi em.

Con tàu say - Vũ Hoàng Chương


Khói tuôn mờ trắng đêm sâu
Men rừng say, một con tầu ngả nghiêng
Lắng tai nhịp sắt liền liền
Đường sương nổi dậy ưu phiền dưới chân
Còi khuya vọng mãi tiếng ngân
Lao đao núi thẳm cây gần tương tư

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Ta thấy hình ta những miếu đền - Mai Thảo.


Ta thấy tên ta những bảng đường
Đời ta, sử chép cả ngàn chương
Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
Còn chứa trong lòng cả đại dương

Ta thấy hình ta những miếu đền
Tượng thờ nghìn bệ những công viên
Sao không, khói với hương sùng kính
Đều ngát thơm từ huyệt lãng quên

Ta thấy muôn sao đứng kín trời

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Bức thư của người đàn bà không quen - Stefan Zweig


Người dịch: Dương Tường

R…, nhà viết tiểu thuyết thời thượng, trở về Viên từ sáng sớm, sau ba ngày đi chơi núi. Ông ta mua một tờ báo ở nhà ga, ông ta chợt nhìn thấy ngày tháng ghi trên báo và bèn nhớ ra rằng hôm nay là sinh nhật mình. Bốn mươi mốt tuổi, ông nghĩ thầm, và ông thấy không vui mà cũng chẳng buồn. Ông giở liên tục những trang báo sột soạt rồi thuê tắc-xi về nhà.
Người hầu, sau khi thưa lại rằng trong khi ông vắng nhà, có hai vị khách đến thăm và mấy người gọi dây nói, mang thư từ giấy má trình ông trên một cái khay. Nhà văn uể oải nhìn những bức thư và bóc mấy cái phong bì mang tên những người ông quan tâm. Mới đầu ông gạt sang bên một bức thư có vẻ quá dày và nét chữ là lạ đối với ông. Trà dọn ra, ông chễm chệ tỳ tay ngồi trên ghế bành, lướt qua tờ báo một lần nữa cùng vài tài liệu in. Cuối cùng ông châm một điếu thuốc lá và cầm lấy bức thư đã gạt sang bên.

Thơ Nguyễn Bắc Sơn


Tha lỗi cho tôi

Tiếc mày không gặp tao ngày trước
Ta cho mày say quắc cần câu
Rượu bia bốn chục chai đồ bỏ
Uống từ chạng vạng suốt đêm thâu

Thành phố giới nghiêm ta ngất ngưởng
Một mình huýt sáo một mình nghe
Theo sau còn có vầng trăng lạnh
Cao tiếng cười buông tiếng chửi thề

Thời đó là thời ta chấp hết

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Thằng Bờm - Võ Thanh An


Thằng Bờm có cái quạt mo
Sống trong thiên hạ vô lo trọn đời
Trọn đời không nợ nần ai
Không quyền chức để gọi ngài xưng ông
Không sang trọng, chẳng bần cùng
Không mưu mánh, đừng ai mong phỉnh phờ

Bờm rằng: Không ruộng chẳng bò
Màng chi trâu nái với đồ gỗ lim
Bờm rằng: Chẳng dễ gì tin

Mỏ Bạc - Selma Lagerlof


Tô Chương dịch

Vua Guixtavơ Đệ Tam đang ngự giá tuần du trong vùng Đalêcarli. Bị thời gian thúc bách, nhà vua muốn lúc nào cũng đi thật mau. Xe nhà vua phóng nhanh đến mức mấy con ngựa trông như những cái dải căng dài trên đường và khi đến những chỗ rẽ chiếc xe chỉ còn lăn trên hai bánh. Tuy vậy nhà vua vẫn thò đầu ra ngoài cửa và thét bảo người đánh xe:
- Tại sao nhà ngươi bắt ta đi chậm thế? Ngươi tưởng xe của người chở trứng đấy à?
Cứ đi mãi trên những con đường xấu với tốc độ khủng khiếp như thế, thật là kỳ diệu nếu cái xe và bộ cương thắng không việc gì. Nhưng làm sao mà giữ mãi được như vậy; đến chân một cái dốc ngược, càng xe bị gãy, thế là nhà vua phải dừng lại trên đường. Các quan hộ giá vội vàng nhảy xuống đất, thét mắng anh đánh xe; tuy nhiên xe hỏng vẫn hoàn hỏng. Xe chưa chữa được thì chẳng có cách nào tiếp tục đi cả.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Không đề - thơ Nguyễn Thụy Kha


Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Chia - thơ Nguyễn Trọng Tạo

Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
một niềm vui
một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu,
tôi còn vỏ chai
Chia cho em một đời say
Một cây si
với
một cây bồ đề

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Menden, người bán sách cũ - Stefan Zweig


Sau một cuộc viếng thăm vùng ngoại ô trở về Viên, tôi bất chợt gặp một trận mưa rào. Để tránh làn mưa như roi quất, khách qua đường dạt vào trú dưới các vòm cửa và các mái hiên. Tôi cũng phải tìm chỗ trú. May sao, ở Viên, góc phố nào cũng có một tiệm cà phê đón khách. Thế là, mũ ròng ròng nước, hai vai ướt sũng, tôi vào luôn một tiệm ngoại ô rất là Viên này. Ở đây không có nhạc jazz như ở các tiệm cà phê dập theo kiểu Đức ở trung tâm thành phố. Loại tiệm này đầy khách bình dân mải mê ngốn báo chí hơn là bánh ngọt. Không khí trong tiệm nặng nề dưới những làn khói xanh nhạt vằn vèo như đường vân. Tuy nhiên, ở đây vẫn có vẻ sạch sẽ với những chiếc sôpha bọc nhung và quầy bán hàng bằng nhôm. Vội bước vào, tôi không kịp đọc tấm biển ngoài cửa tiệm. Mà đọc làm gì kia chứ? Tôi đã có nơi trú mưa. Nóng lòng sốt ruột tôi nhìn qua các tấm cửa kính bám đầy hơi nước, chờ cho cơn mưa rào tạnh hẳn.

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Bộ sưu tập vô hình - Stefan Zweig


Ở ga thứ hai sau Đretxđen, một người đàn ông đã đứng tuổi bước vào buồng toa xe của tôi. Ông ta lễ phép chào, đoạn ngồi xuống ngước nhìn tôi và gật đầu với tôi như với một người quen cũ. Ông mỉm cười vui vẻ nhắc lại tên mình khiến tôi nhớ lại ngay. Ông là một trong những nhà buôn đồ cổ có tiếng nhất ở Beclin. Thời bình tôi đã mua của ông ta, nhiều cuốn sách và bút tích cổ. Thoạt đầu chúng tôi trao đổi vài lời khách sáo. Bỗng nhiên, ông nói với tôi.

Mùa xuân chín - thơ Hàn Mặc Tử

Trong làn nắng ửng khói mơ tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Hai bố con


Ông bố bế con đặt lên nóc tủ. Con sợ, mếu máo. Bố bảo: con nhảy xuống đi, bố đỡ rồi, đừng sợ. Nghe thế, con nhắm mắt nhảy ào vào vòng tay bố. Bố lẹ chân bước tránh sang bên. Con hạ cánh đánh uỳnh xuống đất, khóc ngằn ngặt. Bố thản nhiên: con thấy không, đến bố đẻ ra con cũng còn lừa con đấy.

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Sư tử & Cáo


Hai mẹ con Sư tử bình thản nằm thư giãn dưới ánh nắng ấm áp trên đồng cỏ. Một cô Cáo len lén chạy ngang. Cáo dừng chân ở 1 quãng xa xa rồi cất giọng lễ phép hơi pha chút xỏ xiên:
- Chà, công tử nhà chị thật đẹp trai và mạnh khỏe. Tiếc là chị sinh ít quá, chả bù cho em, mỗi lứa em sinh phải 5, 7 cháu!
- Ừ,- Sư tử mẹ chậm rãi trả lời.- Chỉ một thôi, nhưng là Sư tử.

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Gây chiến tranh, Trung Quốc coi chừng hết vốn


Lê Ngọc Thống

Bất kỳ một cuộc chiến tranh như thế nào, mức độ ra sao, thời gian bao lâu và với ai, mà Trung Quốc gây ra, dù thắng hay hòa, thì sụp đổ ở chính quốc chỉ là vấn đề thời gian.
Đặc trưng của chiến tranh là đấu tranh vũ trang bằng tất cả vũ khí trang bị có trong tay để tiêu diệt đối phương, đồng thời, kết hợp với đấu tranh chính trị, kinh tế, ngoại giao, nhằm dành thắng lợi cuối cùng, áp đặt ý chí chính trị của mình lên đối thủ.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Huyền thoại - Jorge Luis Borges


Cain và Abel gặp lại nhau sau khi Abel chết. Đang hành cước qua sa mạc, họ nhận ra nhau từ xa, vì cả hai đều cao lớn. Hai anh em ngồi xuống đất, nhóm lửa lên, và ăn uống. Họ ngồi lặng lẽ, như những kẻ mệt nhoài vẫn làm thế khi màn đêm bắt đầu buông xuống. Trên bầu trời, một vì sao le lói, dù chưa được ai đặt tên. Dưới ánh lửa, Cain thấy trán Abel mang vết sẹo vì hòn đá, và ông làm rơi miếng bánh sắp đưa vào miệng, rồi ông xin em trai tha tội cho ông.

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Những con kiến - Andre Maurois


Giữa hai phiến kính được ghép lại bởi hai bờ bằng giấy, một xã hội của những con vật bé xíu màu nâu đang chuyển dịch và lao động. Người bán hàng bỏ cho lũ kiến một ít cát, chúng tạo ra những hành lang kiểu đồng quy. Chính giữa, ta chú ý đến một con kiến to nhất hầu như luôn luôn bất động. Đấy chính là con chúa, được lũ kiến nuôi nấng một cách trọng vọng.
- Chẳng khó nhọc gì cả, - người bán hàng nói. – Chỉ cần cho vào cái cửa này mỗi tháng một giọt mật là đủ… Chỉ mỗi một giọt thôi… là lũ kiến tự đảm nhiệm lấy việc vận chuyển và chia bôi.

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Người tù binh trở về - André Maurois


Sau đây là một câu chuyện có thật. Chuyện xảy ra vào mùa Xuân 1945, trong một thành phố của nước Pháp tạm gọi là Chardeuil, mà vì những lý do ngoài ý muốn, chúng tôi không thể nêu tên thật ra được.
Câu chuyện bắt đầu từ trên một chuyến xe lửa chở những người tù Pháp từ Đức trở về. Họ ngồi từng nhóm 12 người một trong những toa tàu chỉ để dành cho mười người mà thôi. Vì vậy, họ phải ngồi thật sát vào nhau, nhưng chẳng ai để ý hay tỏ dấu phiền hà gì về chuyện đó cả. Mọi người, tuy đã kiệt sức vì những năm tháng tù đày và chuyến hành trình quá dài, vẫn thấy lòng nôn nao hạnh phúc vì họ biết rằng, sau năm năm vắng nhà, họ đã về lại được Quê Hương, sẽ được nhìn lại mái nhà yêu dấu và nhất là sẽ được gặp lại gia đình.