Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Giá như - T/g Anh Ngọc

… Giá ngày ấy chẳng gặp nhau
Chẳng trao ánh mắt, chẳng trao nụ cười
Thản nhiên hai cái mặt người
Dửng dưng đi giữa cuộc đời dửng dưng

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Chuỗi ngọc lam - Fulton Oursler


Fulton Oursler
Nguyễn Hiến Lê dịch
(Ý cao tình đẹp - Nhà xuất bản Trẻ - 1989)

Ngày cô bé Joan Grace đẩy cửa bước vào tiệm của Pierre Richard thì Pierre là con người cô độc nhất thành phố. Có lẽ hồi ấy các bạn đã được nghe phong phanh câu chuyện đó. Nhưng báo chí không nêu tên mà cũng không kể chi tiết nên hôm nay tôi xin thuật lại tường tận.

Chuyện vui Noel – Sưu tầm


Người bán hoa nói với ông khách qua đường:
- Hôm nay Noel, ông mua hoa tặng cho người mình yêu đi!
- Này, cô ăn nói cẩn thận nhé, tôi là người đã có vợ!
* * *

Trước bữa tiệc nửa đêm, cô vợ vừa dọn bàn ăn vừa nói với chồng:
- Anh yêu, anh chạy ra cửa hàng mua cho em mấy hộp bánh…

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Béo…


Hồi tôi lấy vợ, cô vợ bé bỏng của tôi cao 1,56m năng 45 kí lồ ( cân lúc ăn no). Mỗi khi ngắm vợ là tôi bất giác buông câu hát: “vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi”. Mình thì 1,77m nặng 69 kg, cám cảnh vợ suy dinh dưỡng nên suốt ngày động viên: “cố mà ăn đi em ạ, lấy được chồng rồi chả việc chó gì phải bóp mồm bóp miệng để giữ eo. Anh sống ba thứ tóc trên đầu rồi mà chưa thấy thằng nào bỏ vợ vì vợ béo”.

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Ôi, cô đơn (!)


Có những ngày như hôm nay, sau một đêm thức trắng, thua phỏm đến sạch bán trụi, nguồn an ủi là cô con gái rượu thì đi học, “chị trời” mặt dài như cái bơm, đã thế còn âm u, xám xịt như bầu trời Hải Phòng ngày mưa phùn gió Bấc, trông mà phải buông lời cảm thán: “vẫn là em đấy, ư em? Mà sao em lạnh như kem bờ Hồ”.

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Hơi Tàn Đông Á - Vũ Hoàng Chương


Hơi Tàn Đông Á
Tác giả: Vũ Hoàng Chương

(tặng Lưu Trọng Lư)

Phơi phới linh hồn lỏng khóa then
Say nghe giọt nhựa khóc trên đèn
Mê ly cả một trời Đông Á
Sực tỉnh trong lòng nấm mộ đen

Đáy cốc bao la vạn vực sầu
Ngai vàng Mông Cổ ngự đêm nâu
Hãy nghe bão táp trong cô tịch

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2011

Thư chia buồn gửi tới gia đình của cảnh sát biển Hàn Quốc


Thư chia buồn gửi tới gia đình của cảnh sát biển Hàn Quốc bị ngư dân Trung Quốc sát hại

Kính gửi gia đình thuyền trưởng Lee Cheong-Ho,

  Bàng hoàng nhận được tin thuyền trường Lee Cheong-Ho qua đời trong khi làm nhiệm vụ chúng tôi xin gửi đến gia đình và thân quyến những lời chia buồn sâu sắc nhất. Không còn nghi ngờ gì nữa, những ngư dân Trung Quốc đang hung hãn họat động trái luật pháp quốc tế đã trở thành những kẻ sát nhân. Hành động sát nhân đó càng trở nên tàn bạo khi được thực hiện vào những ngày cuối năm thanh bình, là thời điểm các gia đình chuẩn bị đoàn tụ với niềm vui hạnh phúc đón năm mới. Đối với bất cứ ai có lương tri, ở bất cứ đâu trên thế giới thì đó là hành động không thể tha thứ.

Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974


Bối cảnh quốc tế chung quanh vụ Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974
Trần Bình Nam
15-12-2011
Một sự kiện nổi bật gần đây là vụ tranh chấp chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc nói của Trung Quốc. Việt Nam im lặng mãi cho đến ngày 25 tháng 11 vừa qua thủ tướng  Nguyễn Tấn Dũng mới chính thức tuyên bố trước quốc hội Hoàng Sa là của Việt Nam.
Phía Việt Nam, nhất là các sĩ quan Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã mất nhiều bút mực viết về trận đánh bảo vệ  Hoàng sa ngày 19/1/1974, như các tài liệu của Trung Tá Trần Đổ Cẩm, Trung tá Vũ Hữu San, một bài viết của Đại Tá Hà Văn Ngạc, người chỉ huy trận bảo vệ Hoàng Sa, và nhiều tài liệu khác. Trong tất cả các tài liệu đó tài liệu đầy đủ nhất là cuốn “Hải Chiến Hoàng Sa”  do Ủy ban Nghiên cứu Trận Hải chiến Hoàng Sa soạn thảo và phát hành tháng 4 năm 2010.
Mới đây một tài liệu bằng tài liệu bằng tiếng Hoa nói về trận chiến Hoàng Sa đăng trên mạng canglang.comngày 7/11/2011 do Quốc Trung dịch đăng tải trên blog Basam News ngày 13/12/2011 và mạngchuyenhoavietnam.com chuyển tiếp. Mạng canglang.com không chính thức thuộc chính phủ Trung Quốc, nhưng các tài liệu nếu được đăng tải đều có sự chấp thuận mặc nhiên của chính quyền Trung Quốc.Trong bài viết sau tôi gọi tài liệu này là Tài liệu Trung Quốc, hay gọi là tài liệu và ghi tắt TLTQ hay TL nếu không thể hiểu nhầm. TLTQ gọi Hoàng Sa là Tây Sa, Trường Sa là Nam Sa, Việt Nam Cộng Hòa là Nam Việt.

Sự hèn hạ mang tên Trung Quốc


Cái tên Trung Quốc đang là tâm điểm chú ý của dư luận thế giới, đặc biệt là tại các quốc gia Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Trước ống kính của dư luận, Trung Quốc đang dần lộ diện là chính mình: một gã khổng lồ tham lam, xấu xí.
Có rất nhiều yếu tố như hàng hóa, con người, tính cách, ứng xử với láng giềng… của những người, đơn vị và kể cả các cơ quan nhà nước Trung Quốc với vô vàn điểm đen được biết đến trong thời gian gần đây đã biến một hình ảnh Trung Quốc từ năng động, phát triển trở thành một bức tranh toàn gam màu tối.

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Ngư dân Tầu giết cảnh sát biển Hàn & ĐSQ Hàn bị Tầu bắn




-------------------
Một đất nước côn đồ của một dân tộc côn đồ!
Việt nam không may phải làm láng giềng của đất nước, dân tộc ấy quả là một bất hạnh.
Việt Nam nên chăng đóng cửa cài then thật kỹ trước thằng láng giềng to béo, hợm hĩnh, mà xấu tính ấy hay VN nên phát động một cuộc chiến trường kỳ chống lại một China bẩn thỉu?
Với tôi, được chết trên chiến trường chống Tầu là vinh hạnh!

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Tàu khựa tuần tra chung trên sông Mekong


Trung Quốc hôm nay bắt đầu hoạt động tuần tra chung trên sông Mekong cùng Myanmar, Lào và Thái Lan, nhằm tăng cường ảnh hưởng tại đoạn sông bất ổn về an ninh gần Tam Giác Vàng.

-------------
Lý do gì nhỉ ? Để 3 quốc gia có chủ quyền phải chấp nhận cho Tàu vào tuần tra trên đất nước mình? Tàu đã thành sen đầm khu vực?
Liệu có khi nào cảnh sát vũ trang/ lính Tàu sẽ có mặt trên đất nước ta?
Liệu có khi nào cái đám công nhân Tàu đang nhung nhúc ở Việt Nam sẽ gây sự với dân Việt rồi Tàu khựa sẽ lấy cớ “bảo vệ” công dân của chúng để đòi đem lính vào “tuần tra chung” ở Việt Nam?
M… kiếp, nếu phải nhìn 1 thằng Tàu vũ trang nghênh ngang đi lại trên đất nước mình chắc tôi lại phải thành một người vi phạm pháp luật.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

Phản chiến – Bùi Minh Quốc


Bùi Minh Quốc
(Gửi các binh sỹ Irak và liên quân Mỹ – Anh)

Tổ Quốc trong anh máu thắm tận nguồn
Tổ Quốc chúng gào đầu lưỡi nhờn trơn
Hãy cảnh giác!
Khi anh đầm mình máu mê trận mạc
Chúng đưa con du học nước ngoài
     rúc kín lâu đài du hý trên ngai
Hãy cảnh giác!
Bọn mặt bự dẻo mồm
     thời nào chẳng nhân danh Tổ quốc
     cao giọng hùng hồn không tiếc máu xương
     Toàn máu xương kẻ khác

Chuyện vui vợ chồng – sưu tầm trên mạng


Một người đàn ông vào đồn cảnh sát, nói:
- Tôi biết các ông vừa bắt được tên trộm lẻn vào nhà tôi đêm qua…
- Đúng thế.
- Tôi rất muốn gặp hắn để thương lượng. Tôi sẽ bãi nại nếu hắn cho tôi biết làm thế nào để vào được nhà tôi lúc 2 giờ khuya mà vợ tôi không biết.

* * *

- Trông anh biết ngay là mới lấy vợ.
- Tại sao?

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Quên mất đầu đề (!) - Karen


Karen (Bỉ)

Nếu tớ là con trai
Cô bé có lần đã nói
Ngày mai tớ sẽ bỏ đi
Sang châu Phi cho khoái

Còn như tớ là con gái
Cậu bé liền trả lời ngay
Thay cho chỉ màu, tớ sẽ
Thêu bằng tia nắng ban mai

Rồi hai người dần khôn lớn

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Thế nhân - Y Sa


Mây vương vương
                          một mảnh trời
Ta vương vương
                         một quãng đời
                                              đi qua
Nửa đêm
              rót chén quan hà
Ngỡ như men rượu
                             xót xa
                                       tiễn mình
Cơ hồ
          nước mắt long lanh
Đầy vơi để cạn
                      chút tình thế nhân

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

Uống rượu với chồng – Nguyễn Lam Điền


Quanh năm khó nhọc bộn bề
Sớm đi sấp ngửa, tối về đăm chiêu
Ngược xuôi chạy trốn cái nghèo
Bao nhiêu hy vọng thả theo gió trời

Oái oăm là cái sự đời
Có trôi chảy cũng nửa vời đắng cay
Ngồi buồn rót rượu ra say
Chén này nhắm với nỗi này phải không?

Ừ thì đắng nuốt vào lòng

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cụ chánh bá mất giày


Phải hiểu rằng cụ chánh bá có thương nhà này thế nào, cụ mới quá bộ đến xơi rượu, chứ như nhà khác, dễ mà mời nổi cụ đấy hẳn? Cụ lại không mắng cho vô số, chứ lại thèm đi à? Ấy thế mà mới chập tối, họ đã để ngay đứa nào nó xà lọn mất đôi giày mới của cụ, có chết không! Ừ thì đông người thì đông chứ, nhà có việc, nhà nào chả có nhiều kẻ ra vào! Nhưng cụ ngồi chơi tận trên nhà trên thăm thẳm, thì còn kẻ gian nào dám lẻn vào đó? Vả riêng mình cụ ngồi ở sập giữa, thì còn ai ngờ đi lẫn được giày? Chẳng qua là lỗi tại chủ nhà không biết trông nom cẩn thận người nhà người cửa, trong khi chúng hầu hạ mà thôi! Mà đứa nào lấy đôi giày ấy cũng to gan thực! Hỗn với ai thì hỗn, chứ sao được hỗn ngay của cụ chánh bá!

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Tinh thần thể dục


Có lính huyện mang trát quan về làng:

Quan tri huyện huyện X.X.
Sức hương lý xã Ngũ Vọng tuân cứ.
Nay thừa lệnh Tỉnh đường, ngày 19 Mars này, tức 29 tháng Giêng An Nam, tại sân vận động huyện có cuộc đá bóng thi, nhiều chiến tướng đá rất hay mọi nhẽ.
Vậy sức các thầy phải thông báo cho dân làng biết và phải thân dẫn đủ một trăm người, đúng 12 giờ trưa đến xem, không được khiếm diện.
Những người đã cắt đi dự cuộc khánh thành sân thể dục tháng trước, thì lần này được miễn.
Ai có mặt tại sân vận động cũng phải ăn mặc tử tế, đi đứng nghiêm chỉnh, và phải vỗ tay luôn luôn, vì hôm ấy có nhiều quan khách.

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cái ví ấy của ai?


Bẩy giờ đến cuộc nhảy đầm. Ông Nghè Luật, ông Bác Sĩ Thuốc, ông Kỹ sư Hóa học, ông Tú Văn chương, ông Bác vật Canh nông, ông Giáo sư Toán pháp, ông Huyện Tư pháp, ông Tham Lục lộ, ông nào ông nấy quyết phen này trổ tài, cho khỏi bị cười rằng đã uổng công bao năm du học.
Tiếng đàn nổi lên, du dương thánh thót như rót vào tai. Các bà, các cô, ngồi một lượt ở dãy ghế kê sát bên tường, nói cười, nghiêng ngả, tươi tỉnh như luống hoa trăm hồng ngàn tía đú đởn trước ngọn gió hiu hiu.
- Ồ! Nhà quê! fox-trot không phải là một bài, Tango cũng không phải là một bài. Đó là một lối nhẩy, mỗi lối có tới hàng nghìn bài, mỗi ngày lại có bài mới thêm vào.

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cái thú tổ tôm


Nhiều người lấy làm lại cứ hỏi nhau tại làm sao ông nghị Đào độ này thích tổ tôm thế.
Kể cũng lả việc quái gở thực? Vì xưa nay ông ấy chúa ghét đánh bạc. Đến ngay như lũ trẻ nhà ông ấy ngày tết, túm tụm lại, đánh tam cúc một xu bốn cây với nhau, mà ông cũng cấm nữa là?
Còn ông, thì đố ai thấy ông chầu rìa một đám bạc nào. Ông thường nói:
- Đánh bạc, vừa hại tiền, vừa hại thì giờ, vừa hại sức khoẻ. Nhà nào mà bố mẹ hay mê man cờ bạc, thì con trai hư đằng con trai, con gái hư đằng con gái. Chẳng thế, cứ bắc kiềng lên lưng tôi mà đun!
Thế mà sau khi ông goá vợ được vài tháng, thì ông mê tổ tôm như điếu đổ.

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cái tết của những nhà đại văn hào


Lê sực nghĩ ra một ý. Anh vội vàng tung chăn, vùng dậy. Anh rửa mặt mũi, mặc quần áo, vừa huýt sáo rầm nhà, vừa xếp lại những chồng báo bầy la liệt trên ván gác. Anh cuộn bản thảo cuốn tiểu thuyết PHÁ SẢN vừa viết xong được hai hôm.
Anh vui vẻ đứng nhìn xung quanh. Căn gác ấy không còn bày đồ đạc gì để phải dọn thêm nữa. Anh cúi xuống, cuộn chiếc chiếu nằm giải ở mặt sàn, rồi cắp cuốn văn vào nách.
Bỗng tiếng giày rầm rộ ở cầu thang làm Lê nhìn ra.
Chưa thấy người, anh đã nghe tiếng hỏi:
- Lê đã dậy chưa, mày?
Nhận ra tiếng Vũ, Lê mừng rỡ, đáp:

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cái nạn ô-tô


Về việc mở số cái xe ô-tô của quan Huyện mà bác phó lý sở tại được trúng, thì ai cũng phải buồn cười:
- Thật là xẩm vớ miếng gan!
Quái thật? Hai mươi người đánh số, nào ông thừa, nào cụ lục, nào quan nghị viên, nào các thầy chánh phó tổng, chánh phó lý, biết bao người ước mong, thấp thỏm, mà rút cục, cái xe ấy lại vào tay bác phó lý là người không đáng có! Thế mà bác ta chỉ vì sợ quan mà bỏ ra mười lăm đồng để mua một số, chứ nào bác có dám hám gì đến ô-tô.
Cái xe ấy hãy còn tốt lắm, quan bảo thế. Đáng lẽ ngài đưa lên Hà Nội để bán, thì rẻ ra cũng được bốn trăm. Nhưng ngài muốn bầy ra cuộc đánh số ở trong hạt cho vui, để mọi người cùng được hy vọng có ô-tô bằng một món tiền rẻ đặc biệt.

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

Khúc đường bi thảm – Edwin Balmer


Khúc đường bi thảm – Edwin Balmer
Dịch giả: Nguyễn Hiến Lê
(trích trong “Ý cao tình đẹp” – nhà xuất bản Trẻ - năm 1989)

Thuở ấy nhạc jazz mới thịnh hành. Luân lý suy đồi và thói trâng tráo, vô liêm sỉ được hoan nghênh. Một cặp vợ chồng trẻ dễ thương, lanh lợi mới dọn đến gần nhà tôi ở. Như nhiều cặp khác, họ mới cưới nhau vội vã trong chiến tranh, chồng tên là Fred, vợ là Clara.
Mấy năm chiến tranh họ sống trong một không khí bận rộn, kích thích. Xa nhau mấy tháng rồi đoàn tụ vài ngày, sung sướng và xúc động cực độ. Bây giờ hết chiến tranh rồi, cũng như những cặp trẻ khác, họ trở lại với đời sống bình thường, buồn tẻ.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Tiền chuộc bạn hiền - O. Henry


(The ransom of Mack)
Diệp Minh Tâm dịch

Tôi và anh bạn già Mack Lonsbury, hai chúng tôi trở về từ mỏ vàng Little Hide-and-Seek với 40 ngàn đô rủng rỉnh trong túi mỗi đứa. Tôi gọi anh là bạn già Mack, nhưng anh ta không già. Tôi đoán anh ở tuổi bốn mươi mốt, nhưng trông anh ta luôn luôn già.
Anh bảo tôi:
- Andy, tớ đã mệt vì mấy màn bon chen rồi. Cậu và tớ đã làm việc cực khổ trong ba năm qua. Bây giờ mình nên xả hơi một thời gian, để tiêu ít tiền nhàn rỗi mình đã ky cóp bấy lâu.
Tôi đáp:
- Bạn nói hợp ý mình lắm. Chúng mình thử sống một thời gian huy hoàng xem nó như thế nào. Mình sẽ làm gì đây, đi chơi thác Niagara hay đỏ đen ở sòng bạc?

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Cái lò gạch bí mật


(Truyện trinh thám An Nam)

- Vô phép các ngài?
Xưa nay, chỉ có khi người ta ăn cơm, mới phải “vô phép” nhau. Nhưng tôi đây, vừa bắt đầu viết truyện này, tôi đã phải “vô phép” các ngài ngay, là vì truyện tuy ly kỳ không kém gì các truyện trinh thám đại bí mật xảy ra ở đất nước An Nam - từ khi có một vài ông văn sĩ được trông thấy hẳn hoi - nhưng khốn thay, tác giả truyện Cái lò gạch bí mật này lại chẳng là nhà viết tiểu thuyết trinh thám chính ngạch!
Vậy thì trong khi kẽ chuyện có điều gì sơ suất, xin các cụ các quan, các ông (nhất là các ông viết tiểu thuyết trinh thám chuyên môn), các bà, bỏ quá đi cho, tôi được đội ơn vạn bội.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Bố anh ấy chết

Ngày ấy tôi học năm thứ tư trường Sư phạm. Tuy còn hai tuần lễ nữa thì tới kỳ thi ra, nhưng mai là chủ nhật, còn ai cấm chúng tôi nghỉ ngơi sớm nữa?
Ở trường Sư phạm, không biết bây giờ còn được thế nữa không, chứ mà mấy năm về trớc thì khiếp quá? Nhất là các “cụ cát dem” chúng tôi, làm như ông Hạng! Ăn cũng hơn món, học cũng hơn giờ, mà đến cái trái Luật, cái bướng bỉnh, cũng có phần hơn anh em các lớp dưới!
Ừ, được thể sắp thi ra, lớn nhỏ cũng làm ông giáo, cho nên chả sợ, chả nể ai cả. Mà cũng chả ai buồn giây với chúng tôi làm gì cho thêm ác cảm. Không những thế, học trò năm thứ tư, lại được phép lần lượt coi lẫn nhau, mà người coi ấy phải chịu hết trách nhiệm, cho nên lắm lúc chúng tôi hoành hành như “ông tướng Quảng Lạc”!

Không còn Mùa Thu - Nhà văn Phạm Đình Trọng


Cuối năm, những đàn chim từ phương Bắc giá lạnh nối nhau sải cánh bay về phương Nam rực rỡ nắng ấm, trốn cái lạnh như đóng băng cả không khí. Từ ngày vào sống ở phương Nam , nơi thời tiết chỉ có hai mùa, mùa mưa và mùa khô, cuối năm, tôi cũng trở thành một cánh chim di trú.
Ở Phương Nam, mùa khô chang chang nắng nóng. Mùa mưa cũng nồng nàn sức nóng. Không có mùa đông giá lạnh nên cũng không có tiết giao mùa, không có ngọn gió dùng dằng, ngập ngừng từ mùa hè chuyển sang mùa đông. Không có mùa thu như cây cầu dịu dàng, bao dung nối hai bờ nóng lạnh. Mùa thu chỉ có trong khái niệm. Cuối năm, khi ngoài Bắc vào độ tiết thu muộn, ngọn gió heo may xào xạc trên tán cây, xào xạc trong cõi lòng, tôi lại có nỗi bồn chồn nhớ mùa thu miền Bắc. Nhớ ngọn gió se lạnh gợi cảm trên cánh tay trần. Nhớ màn sương huyền thoại bảng lảng trên Hồ Tây.
Mỗi độ cuối thu, bầy chim phương Bắc kéo đàn bay về phương Nam tìm nắng ấm thì tôi lại bồi hồi hành hương ngược hướng bầy chim di trú để được đắm mình trong tiết thu bâng khuâng của miền Bắc. Khi ngọn gió heo may về, tôi cũng trở thành một cánh chim di trú đi tìm mùa thu. Năm nay tôi ra Hà Nội từ giữa tháng mười và tôi đã rong ruổi trên nhiều ngả đường châu thổ sông Hồng trong tiết thu dìu dặt.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Biểu tình


Ông huyện nghe nói thế, nên vừa và được một miếng cơm, ông giật mình, vội bỏ bát xuống bàn, hỏi dồn:
- Đích thực à?
Thám tử chắp tay, đáp:
- Lạy quan lớn, đích lắm. Con phải giả dạng làm người buôn cau, luẩn quẩn trong làng mất bốn hôm, khôn khéo lắm mới dò nổi tin này, mới dám về trình quan lớn.
- Thế lý trưởng không biết một tý gì về làng nó sắp có cuộc tụ họp khả nghi à?
- Dạ, chắc rằng thế. Mà dễ thường nó còn về hùa với dân nữa.
Ông huyện ngẫm nghĩ, nói một mình:

Luật đời - J.London


Lão Koskoosh chăm chú nghe hau háu. Tuy mắt lão đã mờ từ lâu, nhưng tai lão còn thính lắm, và một tiếng động khẽ cũng thấu tới cái trí thông minh suy kém vẫn còn nằm sau vầng trán khô héo, nhưng không còn để ý đến việc đời nữa. À! Đó là Sitcum-to-ha đang the thé nguyền rủa đàn chó mà nàng đánh đập và vỗ về để buộc vào dây cương. Sitcum-to-ha là cháu ngọai lão. Nhưng nàng quá bận nên chẳng thèm nghĩ tới ông ngọai già nua ngồi trơ trọi trên tuyết, tuyệt vọng và yếu đuối. Phải nhổ trại cho xong. Con đường dài đang chờ đợi trong khi những đoạn ngày ngắn ngủi không chịu chậm lại. Cuộc sống và những bổn phận của cuộc sống chứ không phải của cái chết, giục giã nàng. Mà bây giờ lão gần với cái chết lắm rồi. Ý nghĩ đó làm lão già hoảng hốt trong một lúc. Lão đưa bàn tay tê liệt run rẩy sờ soạng đống củi khô nhỏ bé bên cạnh lão. Chắc chắn là đống củi nằm đó, bàn tay lão lại rụt về và nằm ẩn dưới những tấm da thú rách rưới bẩn thỉu, và lão lại chăm chú nghe ngóng.

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Bà chủ mất trộm


Bà chủ là một me tây đủ cung cách. Nghĩa là bà cũng có một đôi má chảy, một cái mồm đỏ, một hòm khăn chầu áo ngự, và một thằng bếp đẹp trai. Bà lại còn có cái kèn hát chạy điện, cả ngày vô tình làm phúc cho hàng xóm được nghe nhờ, từ điệu nhẩy đầm đến bài niệm Phật.
Bà đã ngoại tứ tuần, mà xuân sắc chưa hề giảm bớt.
Vì nhờ có đôi giầy cao gót, bà hãy còn đủ cả đằng trước lẫn đằng sau.
Tuy vậy, từ ngày quan Chủ về quí quốc, không sang nữa, thì bà nhất định cấm cung, “mét-xì” cả đánh chắn và đi xem chiếu bóng. Bà thay hai thứ tiêu khiển ấy bằng quyển truyện và cái kèn hát.

Dấu ấn – Nhà văn Phạm Đình Trọng


Bàn giao quyền lực cho người kế nhiệm rồi lui vào lịch sử. Vâng, người lãnh đạo đất nước rời chính trường không lui vào mịt mù hư vô mà lui vào lịch sử. Việc làm, ứng xử của người lãnh đạo đất nước quyết định giàu nghèo, mạnh yếu cả dân tộc, quyết định cuộc sống bình an hay xao xác của người dân sẽ để lại dấu ấn trong lịch sử, để lại dấu ấn trong lòng dân. Người lãnh đạo có tài năng và đức độ để lại tiếng thơm. Người thiếu tài, kém đức để lại vết nhơ! Trăm năm bia đá thì mòn / Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ (Ca dao). Người lãnh đạo đất nước tạc dấu ấn vào bia đá lịch sử, tạc dấu ấn vào bia miệng dân gian! Dấu ấn của trăm năm! Dấu ấn của ngàn năm!

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Cơn giận – Hồ Dzếnh


Có những cơn điên xé được đời,
Những cơn quằn quại máu tanh hôi,
Mà hồn rít lại rồi căng thẳng,
Chờ nuốt không gian xuống khắp người.

Ôi! những bàn tay cấu lấy tay,
Và vò nát ngực, sóng lung lay
Nghìn muôn tia lửa ngầu trong mắt,
Rung cả thân mình, chuyển cả mây.

Rồi răng, rồi lợi, rồi tim huyết
Tất cả xô dồn... tất cả run...

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Anh xẩm


Từ chiều, lại bắt đầu trở rét.
Gió.
Mưa.
Não nùng.
Đường vắng ngắt. Chưa đến 8 giờ mà đường đã vắng ngắt. Thỉnh thoảng, những chiếc xe cao-su kín mít như bưng, lép nhép chạy uể oải tia ra hai bên cánh gà hai dòng khói thuốc lá.
Lại thỉnh thoảng một người đi lén dưới mái hiên, run rẩy, vội vàng. Thật là cả một đụn vải chỉ hở có cái mặt. Trên đầu một cái mũ tủm hum xuống đến mi, quanh cổ, một cuộn khăn len dầy cộm.
Rồi áo, quần, giầy, bít tất, găng tay, có bao nhiêu thứ để chống nhau với rét, đều quện cả vào người xù xù.
Mưa như rây bột, như chăng lưới. Phố xá lờ mờ trắng ra. Xung quanh ngọn lửa điện đẫm lệ rây nước loáng sáng thành một quầng vàng tròn. Đường bòng nhoáng như mặt hồ lặng sóng, chiếu lộn những vệt ánh đèn dài.
Gió giật từng hồi. Lá vàng trút xuống mặt đường lăn theo nhau rào rào. Hơi lạnh thấm buốt đến tận xương.

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

Truyện ngắn Nguyễn Công Hoan - Ái tình tiểu thuyết

(Thuật theo lời của B)


Sợ các ngài tẩy chay tôi, hôm nay tôi xin hiến các ngài một thiên ái tình tiểu thuyết. Nhưng ái tình tiểu thuyết tôi vốn không quen viết, nên tôi chỉ dám coi nó như câu chuyện chó chết mà thôi.
Ông hàng xóm tôi mới đem ở Hà Nội về một con chó trắng. Ông đặt tên cho nó là Tớp. Cơn Tớp, tôi chẳng biết có cái gì đáng quý, nhưng mà, trời ơi, gớm, ông ấy làm bộ như một bà mẹ có con gái đến thì? Ông ấy khoe những đức tính nó thế nọ thế kia, nghĩa là con chó ấy chẳng may chó đến nỗi phải làm kiếp chó, chứ giá được làm người, thì tất cũng phải làm đến gì gì chứ chẳng vừa?

Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

Giá của đám cưới – nhặt trên mạng


Con trai đến tuổi lấy vợ hỏi bố:
- Bố ơi cưới vợ tốn bao nhiêu tiền?
- Tao không biết.
- Trời, bố lấy vợ rồi mà tốn bao nhiêu cũng không biết?
- Làm sao mà biết được, tao vẫn còn đang bị móc túi để trả cho cái đám cưới ấy đây!

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Phục tài “bác” Mạnh


Bọ Lập

Vietinfo đưa tin Cựu TBT Nông Đức Mạnh cưới vợ trẻ: “Theo nhiều nguồn tin khác nhau, sau khi rời ghế Tổng bí thư Đảng CSVN chưa đầy một năm, “Cụ” Nông Đức Mạnh cảm thấy ‘cô đơn’ và quyết định lấy vợ mới. Vị hôn thê mới của ‘Cụ’ là cô gái trẻ và dễ thương vùng Kinh Bắc (Bắc Ninh)…Cô dâu là Đỗ Thị Huyền Tâm, sinh 17/10/1966, quê tại Ninh Xá, Bắc Ninh…Cô là Tổng giám đốc một công ty trách nhiệm ‘vô hạn’ Minh Tâm, là đại biểu Quốc hội khoá 12 và khoá 13 hiện nay.”
Chẳng biết trúng hay trật nhưng thấy vui vui. Anh Ba Sàm thì bình luận: Chuyện “yêu” thì chắc chắn rồi, nhưng “cưới” hay chưa thì mới là tin đồn. Nội dung bài viết cũng có những chi tiết không được chính xác, hơi “dìm hàng” cô dâu quá (“4 lần lên xe hoa”. Thực ra 2 lần là lên xe … với “đại gia” thì đúng hơn). Có lẽ vì vậy mà lối viết cố tình tếu táo cho bà con hiểu là tin “vỉa hè”. Vỉa hè thì vỉa hè, mình vẫn vui như thường.

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Lẩn thẩn


Có một anh hề chết đi và được đưa lên trước Chúa để chịu phán xét. Chúa hỏi:
- Anh đã làm được những gì trong cuộc sống ở trần gian.
Anh ta lo toát cả mồ hôi hột vì thấy mình chẳng làm nên trò trống chi cả. Anh ta bèn thưa lên:
- Lạy Chúa, con chỉ làm cho người ta cười mà thôi.
Chúa liền phán:
- Này con, hãy vào lãnh nhận phần thưởng đã được dành sẵn cho con, vì khi con làm cho người ta cuời và vui sướng, thì đó là con đã làm cho chính ta cười và vui sướng rồi đó.
-----------
Đời mình đã làm cho mấy người cười rồi nhỉ?

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

Nhớ cha


Ông Bố (đã quá cố) của tôi là cả một khối mâu thuẫn. Ông có thời gian học tập tại trường Lục Quân Trần Quốc Tuấn khi đó đóng tại Quế Lâm - TQ từ khi còn rất trẻ. Cho đến gần cuối đời ông vẫn có liên lạc với những người bạn bên đấy. Thế nhưng ông là người đầu tiên cảnh giác tôi những tham vọng, những âm mưu của cái đế quốc to béo phương Bắc với dân tộc Việt khi tôi còn bé tí. Những truyện “Thánh Gióng”, “Mỵ Châu - Trọng Thủy”... ông dùng làm sách vỡ lòng cho tôi cùng những Tam quốc, Đường thi….

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Ca dao thời @ - st


- Anh đi, anh nhớ quê nhà.
Nhớ em mảnh đất giá ba tỉ đồng.

- Hôm qua tát nước đầu đình.
Bỏ quên di động chỗ mình... mất ngay.

- Ba đồng một mớ trầu cay.
Không bằng tình nghĩa một cây vàng mười.

- Yêu nhau cởi áo cho nhau.

Ca dao thời @ - st


- Anh đi, anh nhớ quê nhà.
Nhớ em mảnh đất giá ba tỉ đồng.

- Hôm qua tát nước đầu đình.
Bỏ quên di động chỗ mình... mất ngay.

- Ba đồng một mớ trầu cay.
Không bằng tình nghĩa một cây vàng mười.

- Yêu nhau cởi áo cho nhau.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Bác hỏi… - Sưu tầm


Làm người dễ hay khó?
- Bác hỏi các cháu: Làm người dễ hay khó?
- Khó ạ!
- Tốt. Các cháu thế là tốt. Thế các cháu có làm người được không?
- Bác nói hay nhỉ. Thế các cháu đang là… chó à?
(Nguyên văn: “Làm người có khó không các cháu? Có khó không?? Thế tóm lại có làm được không ???”. Ặc… ặc…)

Giỏi như Ngô Bảo Châu?
- Bác hỏi các cháu: Các cháu thấy giáo sư Ngô Bảo Châu có giỏi không?
- Giỏi ạ!
- Tốt. Các cháu thế là tốt. Thế các cháu có phấn đấu để sau này giỏi như giáo sư Ngô Bảo Châu được không?
- Không ạ!

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Màu thời gian – Đoàn Phú Tứ


Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình

Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian

Màu thời gian không xanh

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Chuyện ở nhà nghỉ


Hôm rồi, tầm 02h, có ba ông ôn con & một cô bé vào nhà tôi nghỉ. Chúng bla bla : “bọn cháu đi chơi về muộn không dám về nhà”. Mẹ cái lũ này thì còn biết sợ bố, mẹ ? Tôi xếp cho chúng 2 phòng, đứa con gái xếp riêng. Độ gần nửa tiếng sau, tôi nghe giọng con gái thất thanh: “Chú ơi cứu cháu với”. Mẹ, chuyện khỉ gì thế này, tôi hộc tốc chạy lên, cầm theo chùm chìa khóa dự phòng. Đến cửa buồng đang phát ra tiếng kêu, tôi mở cửa xộc vào. Trong phòng, một ông ôn con đang một tay loay hoay bịt mồm con bé, tay kia lần thắt lưng quần. Tôi nhảy tới, túm gáy nó, nhấc lên, ấn vào tường, mồm chửi (lúc ấy điên quá nên dại mồm, để chị trời chị ngấm nguýt mấy ngày) “Đ.M thằng chó, mày làm cái đ… gì thế. ĐM mày, thời này mà mày còn phải dở trò này à? Bố mày già thế này còn đ… thiếu gì gái. ĐM, bố đánh chết mẹ mày rồi cho mày rũ tù”. Quay lại tôi bảo bà xã: “tống cổ con mẹ chúng nó ra”.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Một bức thư người NHẬT viết cho người TRUNG HOA - Sưu tầm


Là một người Nhật Bản, tôi có đôi điều muốn cùng các bạn chia sẻ nơi đây về cái nhìn của tôi đối với người Trung Hoa. Tôi trước kia là một du học sinh của trường đại học Trung Quốc Nhân Dân, tôi đã ngu khờ sống ở Hoa Lục đến 5-6 năm, vì vậy tôi tin rằng tôi hoàn toàn có đủ tư cách để nói lên cái nhìn của tôi.
Về địa lý, Nhật Bản và Trung Hoa rất gần nhau, nhưng mà về tính cách thì hai dân tộc lại xa nhau một trời một vực, người Hoa Lục (Trung Cộng) cho tôi cảm nhận cái ấn tượng lúc ban đầu là rất tốt, nhưng về lâu về dài, thì những khuyết điểm đều bạo lộ hết ra ngoài, người Hoa Lục nhát gan, nịnh hót, hèn yếu, hư ngụy, xảo trá, thích làm tài khôn, và cái điều làm cho tôi không thể nào lý giải được là tại sao người Hoa Lục tự đối đãi với chính đồng bào ruột thịt của họ thì rất ư là vô tình, nhưng lại đối đãi với người ngoại quốc thì họ rất khép nép và cung kính.

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011


Sao chị cô đơn thế? Và sao chị lại  phải tự làm khổ mình thế? Đất nước này đâu phải của lũ đầu trần chân đất chúng mình.

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Chán !


Mấy tháng rồi mình không lên HN. Thứ bẩy kết hợp công việc mình chạy lên thăm mấy ông anh. Chiều thu mà nắng dữ, đến cổng nhà anh mình, mắt mình nổ đom đóm, ối giời, chình ình trên cổng nhà ông là 1 cái bandroll to tổ bố nền đỏ nổi bật hàng chữ vàng : CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM MUÔN NĂM. Chắc đây là để mừng quốc khánh, rồi vì nấn ná chứng tỏ lòng yêu nước và chủ yếu là yêu chế độ nên ông chưa hạ xuống. Chẹp, ý ông thì tốt nhưng nắng, mưa, gió, bụi... làm tấm bandroll cũng phai bạc, cũng nhợt nhạt, cũng te tua... nên nhìn hơi hơi phản cảm, nhất là với mình, mình lại cứ hay liên tưởng nó đến một vài hình ảnh thú vị nhưng không được lành mạnh lắm.
Ừ nhưng mà, bọn mình chỉ là một doanh nghiệp tư nhân tầm thường, nhỏ bé. Từ khi lập nghiệp đến nay nào có được hưởng chút ân huệ gì của chế độ mà chỉ bị đám viên chức của chế độ hành, tỏi cho lên bờ xuống ruộng mà mình cũng là một thằng trực tiếp gánh chịu những vấn nạn ấy.
Giá như tấm bandroll ở cổng nhà anh mình ghi: “TỔ QUỐC VIỆT NAM MUÔN NĂM” or “DÂN TỘC VIỆT NAM MUÔN NĂM” thì mình nào còn phải nói gì ngoài việc vỗ tay.

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Yêu cầu không làm phức tạp tình hình ở Biển Đông


Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị nêu rõ, Việt Nam yêu cầu các bên không có các hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Đông, góp phần duy trì hòa bình, ổn định ở khu vực.

Ngày 16/9, trả lời câu hỏi của phóng viên về phản ứng của Việt Nam về thông tin Trung Quốc cử tàu cá có trọng tải 1.000 tấn đến Trường Sa để hỗ trợ việc nuôi trồng, đánh bắt thủy sản và hiện có 500 tàu cá thường xuyên hoạt động ở khu vực Trường Sa, cùng thông tin Trung Quốc phản đối Ấn Độ hợp tác với Việt Nam thăm dò dầu khí tại Lô 127, Lô 128 thuộc Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ông Lương Thanh Nghị nhấn mạnh: “Việt Nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động của các bên tại khu vực này mà không có sự chấp thuận của Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Việt Nam”.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Lao động Trung Quốc bát nháo, khó trục xuất (?)


Phần lớn lao động Trung Quốc thiếu các thủ tục hồ sơ cần thiết như lý lịch tư pháp, chứng nhận trình độ chuyên môn kỹ thuật cao có hợp pháp hoá lãnh sự…
Mặc dù Cơ quan chức năng tỉnh Đăk Nông đã gia hạn chót đến ngày 5.9, số lao động Trung Quốc (LĐTQ) tại Dự án Nhà máy Alumin Nhân Cơ (huyện Đăk RLấp) phải có giấy phép lao động thế nhưng đến thời điểm hiện tại (14.9) vẫn còn gần 200 LĐTQ tại đây vẫn chưa được cấp phép.

Kỹ sư... uốn thép, ăn ở tạm bợ

Mặc dù được đại diện của Công ty TNHH Sơn Tây (nhà phụ của CHALIECO) giới thiệu là công nhân kỹ thuật cao nhưng anh Dương Vĩnh Minh, một công nhân đến từ tỉnh Sơn Tây (Trung Quốc) lại chỉ có mỗi nhiệm vụ là... uốn thép và đổ bê tông suốt gần 1 năm qua tại Dự án Alumin Nhân Cơ.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Vô Định - Thi Hạnh


Bến vắng
               con đò bao nhiêu tuổi…
Sao mình ta rong ruổi hoàng hôn?
Thơ kết ân tình bao nhiêu buổi
Phút giây thôi
                     sao đã muốn sờn…

Ta đi mãi
               phương trời vô định

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi


Một bài quá hay của nhà văn Hoàng Lại Giang. Đừng tiếc nuối những gì mà loài người đã loại bỏ đi
Có điều còn ai thật sự tin theo lý tưởng cộng sản hay chủ nghĩa cộng sản chỉ còn là bình phong che đậy cho những ham muốn tầm thường: TIỀN và QUYỀN ăn trên ngồi trước. 

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Quyền được rên - Lê Mai


Lời thưa của Vũ Ngọc Tiến:

             Trong chuyến lãng du phương Nam vừa rồi, mỗi lần về Sài Gòn, tôi thường cùng bạn bè trong văn giới tụ họp tại quán café Bông giấy (53 Trần Quốc Thảo), gần trụ sở Hội nhà văn thành phố (số nhà 81). Hễ nhắc chuyện quanh vụ cuốn Rồng Đá, nhiều người lại bông phèng trách yêu: “Sao Vũ Ngọc Tiến tham thế, đã có 2 truyện vừa còn thêm 5 truyện ngắn là 7, chỉ để cho Lê Mai  in chung có 6 truyện cười ngắn toen hoẻn(?!). Thật ra Lê Mai có gửi in 1 truyện khá dài, nhưng biên tập viên và anh Đà Linh đã thận trọng gác lại vì “nhạy cảm”. Xem thế đủ biết quan điểm của anh Đà Linh là không thèm xếp các truyện chiến tranh của Vũ Ngọc Tiến vào “ô nhạy cảm” bằng truyện dưới đây của Lê Mai. Trân trọng giới thiệu cùng bạn viết, bạn đọc để hiểu thêm về cây bút đa năng này.

* * *

Cuốn tiểu thuyết thứ 8 ông mới in xong được vài ngày đã nhận được nhiều lời chúc mừng của bạn bè thân hữu. Ông vui. Ông tự thưởng cho mình vài ngày nghỉ ngơi để xả hơi, trước khi bắt tay vào việc hoàn thiện tập thơ tự sự của đời. Ông pha ấm chè Thái thật nóng. Ngồi nhâm nhi một mình trong căn nhà tuềnh toàng đồ đạc, ông lơ đãng nhìn ra ngoài trời. Mưa! Mưa quá! Ngâu mà…

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Một tổ chức tội phạm lọt lưới, và 9 tháng tù cho một cái tát!


Lê Nguyên Hồng

Theo thông tin từ ông đại tá Nguyễn Trung Nghĩa, chánh văn phòng Sở công an tỉnh Phú Yên, ngày 8/9/2011 đơn vị này đã xử phạt hành chính và trục xuất 59 người Trung Quốc (họ gọi là “người nước ngoài”) ra khỏi lãnh thổ Việt Nam.
Đây là băng nhóm tội phạm cực lớn, với số người tham gia lên đến 59 người Trung Quốc và 3 người Việt. chúng chuyên dùng công nghệ cao để hoạt động lừa đảo. Nhưng số người Trung Quốc này đã không bị truy cứu trách nhiệm hình sự và khởi tố theo Bộ luật hình sự Việt Nam.

Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

Thêm một nỗi nhục


Vào lúc 8 giờ 15 phút ngày 5/9, lực lượng Cảnh sát cơ động (Công an Phú Yên) bất ngờ đột nhập năm tụ điểm trên địa bàn thành phố Tuy Hòa và tiến hành tạm giữ 57 đối tượng có các hành vi sử dụng công nghệ cao để lừa đảo, chiếm đoạt tài sản xuyên quốc gia.
Trong số các đối tượng bị bắt giữ, 55 đối tượng là người nước ngoài và vùng lãnh thổ (17 nữ, 28 nam), gồm 27 người Trung Quốc và 28 người mang quốc tịch Đài Loan (Trung Quốc).
Hai đối tượng người Việt Nam bị tạm giữ gồm Nguyễn Thị Xuân Loan (33 tuổi, trú tại Quận 5, Thành phố Hồ Chí Minh) và Nguyễn Long Trung Dung (28 tuổi, thường trú tại 03S Đoàn Thị Điểm, Thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng).

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011

Điều khao khát – nhặt trên mạng


Trong công viên nọ có 2 bức tượng một nam một nữ. Chúng lặng lẽ đứng nhìn nhau suốt nhiều năm ròng.
Một thời gian sau, có một thiên thần xuất hiện và ban cho hai bức tượng một điều ước:
- Vì hai người là những pho tượng mẫu mực, đã mang lại niềm vui cho nhiều người, nay ta ban cho các ngươi điều ước vĩ đại nhất: sự sống. Các ngươi sẽ có 30 phút để làm tất cả những gì các ngươi đã khao khát bấy lâu nay.
Thiên thần vừa dứt lời lập tức 2 pho tượng trở thành người thật. Họ mỉm cười với nhau, dắt tay nhau chạy vào khu rừng bên cạnh và lẩn vào trong một bụi cây. Thiên thần mỉm cười một mình khi nghe thấy đôi trai gái cười khúc khích và bụi cây rung lên soàn soạt, cành lá đung đưa.

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Chữ Người Tử Tù - Nguyễn Tuân


Nhận được phiến trát của Sơn Hưng Tuyên đốc bộ đường, viên quan coi ngục quay lại hỏi thầy thơ lại giúp việc trong đề lao :
- Này, thầy bát, cứ công văn này, thì chúng ta sắp nhận được sáu tên tù án chém. Trong đó, tôi nhận thấy tên người đứng đầu bọn phản nghịch là Huấn Cao. Tôi nghe ngờ ngợ. Huấn Cao ! Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đó không ?
Thầy thơ lại xin phép đọc công văn.
- Dạ, bẩm chính y đó. Dạ, bẩm có chuyện chi vậy ?
- Không, tôi nghe tên quen quen và thấy nhiều người nhắc nhỏm đến cái danh đó luôn, thì tôi cũng hỏi thế thôi. Thôi, cho thầy lui. À, nhưng mà thong thả. Thầy bảo ngục tốt nó quét dọn lại cái buồng cuối cùng. Có việc dùng đến. Thầy liệu cái buồng giam đó có cầm giữ nổi một tên tù có tiếng là nguy hiểm không ? Thầy có nghe thấy người ta đồn Huấn Cao, ngoài cái tài viết chữ tốt, lại còn có tài bẻ khóa và vượt ngục nữa không ?

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Bữa tiệc của Từ Hy


Năm 1900, Từ Hi dùng “quyền phỉ” Nghĩa Hòa Đoàn, một giáo phái với tôn chỉ “Phù Thanh diệt ngoại xâm” (mẹ cái dân Hán này khéo thật, Mãn Thanh đối với Hán tộc lại chẳng phải ngoại xâm?”) để diệt người da trắng, do đó mà liên quân tám nước vào đánh phá Bắc Kinh. Chính vì sự tấn công này mà triều đình nhà Thanh phải ký hòa ước Tân Sửu nhục nhã với liệt cường năm 1901.
Tháng 6 năm 1900, được sự cho phép của Từ Hi Thái Hậu, quân Nghĩa Hòa Đoàn tiến vào đóng tại Bắc Kinh. Tại đây, họ thao luyện võ nghệ, rèn đúc khí giới, thiêu hủy nhà thờ Thiên chúa giáo, leo lẻo mồm “Diệt dương, phản đế”.
Ngày 10 tháng 6, liên quân 8 nước Anh, Nga, Nhật, Pháp, Đức, Mỹ, I-ta- li-a và Áo với hơn 2000 (hai nghìn) quân từ Thiên Tân đánh vào Bắc Kinh, đến ngày 14 tháng 8 thì chiếm được Bắc Kinh.

Chuyện vui về người Việt – sưu tầm trên mạng


Thi vắt sữa bò

Ở Mỹ hằng năm đều tổ chức cuộc thi vắt sữa bò. Năm nay, qua vòng loại ban tổ chức chọn được ba thí sinh vào chung kết.
Anh chàng đến từ Úc sau 2h đã bước ra với 6 thùng sữa lớn.
Anh chàng từ Hà Lan cũng sau 2 h nhưng anh lại vắt đựoc tới 8 thùng.
Đến lượt chàng trai Việt Nam đi vào và bắt đầu vắt... 1h... 2h... 3h... trôi qua.
Ban tổ chức đợi mãi không thấy anh chàng Việt Nam bước ra nên đoán anh ta sẽ thua. Đang định trao giải cho anh chàng Hà Lan thì anh VN bước ra với 1/2 thùng sữa.

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Kẻ Thù - Tống văn Công


Tống văn Công

Trước đây…

Cách đây hơn nửa thế kỷ, sau khi vào Đảng cộng sản, một trong những vấn đề cốt yếu nhất mà tôi thường phải học đi, học lại là xác định rõ kẻ thù dân tộc trong từng thời kỳ.
Thời chống Pháp, chúng tôi biết rõ đồng minh số một của Pháp là Mỹ, nước giúp Pháp hơn 80% chiến phí. Rồi kế tiếp Mỹ là nước nào, nước nào. Đến thời chống Mỹ, dù miền Nam có chính phủ Việt Nam Cộng hòa, được nhiều quốc gia công nhận, nhưng chúng tôi được xác định Mỹ mới là kẻ thù chính và “Mỹ cút” thì “ngụy nhào”. Chúng tôi biết Pháp không phải đồng minh của Mỹ. Pháp là một trong những nước đầu tiên chấp nhận cho Mặt trận Dân tộc giải phóng miềnNam đặt cơ quan đại diện để liên hệ với thế giới.

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Hai mươi năm sau - O. Henry


Viên cảnh sát đi tuần ngược lên đại lộ một cách oai phong. Vẻ oai phong thông thường chớ không phải phô trương vì chẳng mấy ai chứng kiến. Lúc đó chỉ mới khoảng mười giờ đêm, nhưng từng đợt gió lạnh pha chút mùi vị mưa đá làm đường sá hầu như hoang vắng.
Viên cảnh sát kiểm tra từng nhà, quay tròn cây ma trắc bằng động tác rắc rối ngoạn mục, thỉnh thoảng anh quay lại nhìn dọc đại lộ dài yên tĩnh với cái nhìn đầy cảnh giác. Thân hình vạm vỡ vẻ đàng hoàng tự tin, viên cảnh sát là hình ảnh đẹp đẽ của người giữ an bình xã hội. Ở khu này mọi sinh hoạt ngừng rất sớm. Thảng hoặc mới thấy ánh đèn tiệm thuốc lá hay một cái bar mở cửa suốt đêm, nhưng phần lớn các cửa hàng đã đóng từ lâu.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Hương cuội - Nguyễn Tuân


Đứa cháu đích tôn và lũ cháu ngoại đang loay hoay ngoài sân với những đồ đồng ngũ sự lổng chổng trên đám trấu và tro đẫm nước.
Ông chúng, cụ Kép làng Mọc, cũng đang loay hoay với mấy chục chậu lan xếp thành hàng dưới giàn thiên lý.
Trái với thời tiết, buổi chiều cuối năm gió nồm thổi nhiều. Cơn gió nồm thổi nhẹ, như muốn nhạo cái ông già kia mặc cả một tấm áo trấn thủ bằng lông cừu trắng. Trời nồm nực, bức đến tắm nước lã được, ông cụ Kép mặc áo lông cừu xứ Bắc! Không, đấy chỉ là một thói quen của cụ Kép. Mỗi khi cụ ra thăm vườn cảnh, trong một năm, trừ những ngày hạ ra không kể còn thì lúc nào cũng khoác tấm áo cừu. Mùa xuân, mùa thu, khí hậu ấm, áo mở khuy. Sang đến đông tuyết, cụ cài hết một hàng khuy nơi áo, thế là vừa.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Thơ Nguyễn Hải Thần


Gửi Hồ Chí Minh

Gánh vác việc đời ông với tôi
Con đường gai góc xẻ làm đôi
Cùng chung đất nước, chung bờ cõi
Cũng một ông cha, một giống nòi
Ðành chịu nước cờ thua nửa ngựa
Còn hơn miệng thế chế mười voi
Mấy lời nhắn nhủ cùng ông biết
Nước ngược buông câu phải lựa mồi.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

Văn Tế Thập Loại Chúng Sinh - Nguyễn Du


(Văn Chiêu Hồn)

Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt,
Toát hơi may lạnh buốt xương khô
Não người thay buổi chiều thu,
Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng...
Đường bạch dương bóng chiều man mác,
Dịp đường lê lác đác mưa sa
Lòng nào lòng chẳng thiết tha
Cõi dương còn thế nữa là cõi âm.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

Lời kính báo của trang mạng Bauxite Việt Nam


Thưa đồng bào trong nước và ngoài nước,

Thưa các vị đã ký Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ,

Ban Biên tập BVN xin trân trọng thông báo: trong buổi phát thanh tối 4 tháng 8 năm 2011, đài VTV1 đã có một bản tin mà ở đoạn cuối có mấy điều sau đây liên quan đến BVN và những nhân sĩ, trí thức đã ký vào bản Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ:

1/ Trong phần nói về “tội trạng” và “con người” Cù Huy Hà Vũ, bản tin VTV1 đã sỉ nhục Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, đã cho những “người dân” đáng ngờ về tư cách phát biểu vào những mặt “đời tư” không ai kiểm chứng được. Đây là một việc làm không xứng với một Hãng truyền thông cấp quốc gia, dùng tiền đóng thuế của nhân dân cả nước để bồi tiếp một cú vào một tráng sĩ bị ngã ngựa.

2/ Tiếp theo phần nói xấu Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, từ phút thứ 45 đến phút thứ 50, bản tin trực tiếp tấn công “các trang mạng”, trong đó có nói về BVN – gọi BVN là một trang mạng phản động. Bản tin VTV1 cũng trưng ra nhân chứng, để các nhân chứng này nói rằng tên tuổi của họ đã bị lợi dụng và bản thân họ không biết gì về chuyện ký Kiến nghị này cả.

Trang mạng Bauxite Việt Nam xin nói rõ một số điều như sau:

Phiên Tòa oan nghiệt – Nhà văn Phạm Đình Trọng


Tối 2.8.2011, theo dõi chương trình thời sự đài Truyền hình Việt Nam, nghe đọc bản tin phiên tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân Tối cao y án sơ thẩm đối với người con trung thực, quả cảm của dân tộc Việt Nam, Cù Huy Hà Vũ, tôi lặng đi trong đau xót, căm giận. Đau xót cho một trí lực quí hiếm, một tâm hồn cao cả đẹp đẽ bị tù tội. Căm giận một bản án chỉ thấy sự đắc thắng, ngạo mạn của bạo lực. Hai tay tôi tự nhiên nắm chặt. Trên màn ảnh truyền hình, Cù Huy Hà Vũ hai tay cũng nắm chặt. Bàn tay Trần Quốc Toản nắm chặt bóp nát quả cam từ trong lịch sử như hiển hiện lên trước mắt tôi. Tôi lại nhớ đến bàn tay chị Dương Hà nắm chặt, giơ cao tấm bảng trắng với hàng chữ đỏ tươi như viết bằng máu CHỒNG TÔI VÔ TỘI đi trên đường phố Hà Nội buổi sáng ngày mở phiên tòa phúc thẩm.

Say Thơ - Hồ Dzếnh


Ước gì chữ bật ra thơ,
Vàng rung lên tiếng, ta sờ được yêu.
Đem mình choán hết cô liêu
Mở toang âm hưởng ra chiều vu vơ.
Tai ngây ngất nhạc không bờ,
Hồn điên ép nát mơ hồ giữa tay.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2011

Hội nghị các nhà phẫu thuật - Aziz Nesin


Nhân đọc bài “Báo chí lề trái” hay là “rác rưởi” trên internet?” tức cảnh sinh tình, tôi post câu chuyện cũ của Aziz Nesin mời các bạn đọc chơi.
--------------------
Aziz Nesin  

Hội nghị quốc tế các nhà phẫu thuật lần này được tiến hành ở thành phố Luyblitx. Nó mang một ý nghĩa quan trọng. Hội nghị lần thứ mười đã thu hút đuợc sự chú ý của các nhà phẫu thuật nổi tiếng nhất trên thế giới và hoá ra là một hội nghị có đông người dự nhất.