Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Bài hành đón tuổi bốn mươi - Tác giả: Thanh Nam

Én nhạn về nam, xuân rồi đây
Chợt thèm ly rượu, chút mưa bay
Gọi về trong đáy hồn lưu lạc
Những bước chân xưa nhạt dấu giầy
Bạn cũ hay nương theo rét lạnh
Về đây cùng nhập một cơn say
Uống ly thứ nhất mừng tao ngộ

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 17 - 20)

Chương 17


Khi Batsana vào buồng toa xe, ở đó đã có hai hành khách đang mê mải chuyện trò với nhau. Một trong hai người rõ ràng là người vùng quê, người kia là người thành thị. Batsana chào hỏi họ, quẳng cái túi vào ngăn hành lý, ngồi xuống và chúi mũi vào tờ báo.
Người nhà quê nói to:
- Không, thưa ông Rôlanđơ, chúng tôi không thích người cầm súng và người mẹ khóc lóc! Chúng tôi cần một hình tượng gì sao cho con người dẫu tim bằng đá đi nữa cũng phải khóc khi nhìn tượng đài.
- Nếu vậy thì hãy đi tìm Lêônacđô đa Vanhxi hay Mikêlănggiêlô, thưa ông Khuta! - Người trẻ tuổi đáp.
- Người dựng tượng đài “Những anh hùng còn đang lớn lên” ở Macnêuli hoàn toàn không phải là Mikêlănggiêlô! Vậy mà tượng đài ấy như thế nào, hả? Khi tôi nhìn thấy hai đứa trẻ trần truồng với thanh gươm khổng lồ trong tay, xin hãy tin tôi, tôi giàn giụa nước mắt! Hãy làm cho chúng tôi một cái gì tương tự như thế, và anh sẽ trở thành Lêônacđô đa Vanhxi của chúng tôi!
- Tôi không biết... Ông đã xem bản phác thảo của tôi, và hình như ông cũng thích bản phác thảo đó, phải không? - Người trẻ tuổi nói với giọng bực bội.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 12 - 16))

Chương 12


Sau khi Bulika chết, giáo sư ra lệnh không xếp bệnh nhân nào vào phòng Batsana và cha đạo, còn chiếc giường trống thì đem đi, để nó khỏi gợi cho hai người bệnh những ý nghĩ buồn phiền. Nhưng cái chỗ bỏ trống lại gây nên cảm giác nặng nề hơn nhiều so với chiếc giường không.
Mỗi sáng, khi thức giấc, Batsana và cha Iôram bất giác đưa mắt nhìn về cái chỗ mới đây đặt giường của Bulika và tim họ thắt lại vì nhớ đến những gì đã trải qua. Rồi cả ngày, trong lúc chuyện trò, hầu như cứ chốc chốc, đang nói nửa chừng họ lại ngừng lời, chờ một câu pha trò và một câu đối đáp bông đùa của Bulika.
Cứ như thế ngót hai tuần lễ. Rồi thời gian phát huy hiệu lực, Batsana và cha đạo dần dần đã quen với sự thiếu vắng Bulika...Một buổi sáng, cha Iôram hỏi Batsana một câu bất ngờ:
- Ông Batsana kính mến, hẳn ông sẽ được mai táng trong điện Pantéon Duđubixki chứ?

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 9 - 11)

Chương 9


Sang ngày thứ hai mươi hai, giáo sư cho phép Batsana trở mình trên giường. Bấy giò ông có thể nằm nghiêng, tay chống đầu và quan sát cả hai người nằm cùng phòng, trong tất cả vẻ rạng rỡ của họ. Rồi theo chỉ định của bác sĩ, ông phải tập thể dục chữa bệnh như thế này: trong hai tuần lễ, ông phải nắm chặt hai bàn tay vào, rồi lại xòe tay ra. Khi Batsana được phép ngồi lên, - đấy là vào ngày hai mươi sau lần “ân xá” đầu tiên - một cô gái vào phòng bệnh, cô đẹp lạ lùng, đến nỗi Bulika bỗng buông rơi lọ matsôni. Khi đấng thiên thần tóc đen nhánh, mắt xanh biếc ấy ngồi ghé xuống giường Batsana, cha Iôram làm dấu chữ thập và kêu lên:
- Bây giờ ông còn không tin Chúa nữa thôi, Batsana kính mến?!
- Tôi sẽ tin, miễn đây không phải là giấc mơ! - Batsana đáp, sửng sốt vì nhan sắc và sự mạnh dạn của cô gái.
- Dù là giấc mơ cũng được, miễn là cô ấy đến ngồi cạnh tôi. - Bulika thốt lên, và đến đây mới nhận thấy mình vẫn ngậm cái thìa trong mồm.

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 6 - 8)

Chương 6


Bảy ngày bảy đêm Batsana len lỏi trên hoang mạc cháy nắng trơ trụi. Hai ngày đầu, ông đi bộ, rồi lê bằng đầu gối, hai ngày sau ông bò. Khi đã suy kiệt, môi nứt nẻ, ông ngã sấp mặt xuống cát vàng nóng bỏng và cảm thấy cái chết gần kề, ông nằm ngửa lên, giương cặp mắt mờ đục nhìn mặt trời và lần đầu tiên trong đời, ông buột miệng oán trách vầng sáng kia.
- Tại sao ngươi đày ta đến chỗ chết, hỡi mặt trời?
Bỗng nhiên, hình ảnh một con người xuất hiện trên vầng mặt trời tròn như cái đĩa. Bóng người đó trùm lên Batsana.
- Anh là ai? - Batsana hỏi.
Chàng thanh niên gầy còm, chân đất, mắt xanh nhìn ông và Batsana không thể hiểu được sau lưng anh ta là mặt trời hay trên đầu anh ta tỏa ra vầng hào quang chói lọi.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 3 - 5)

Chương 3


Cái buồng bệnh ba giường thấm đượm mùi iôđôfooc lẫn với mùi cồn, mùi long não và mùi hơi ẩm của sàn nhà mới lau chùi. Để khỏi ngạt thở, bằng một cử động thận trọng Batsana kéo chăn che kín mũi, rồi cũng thận trọng như thế, ông tự xem mạch của mình. Tim đập như thời thơ ấu khi Basana nheo mắt, tựa đầu vào tấm vách, bắt đầu đếm: “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, tám rưỡi, chín, chín rưỡi, mười!”. Batsana thôi không bắt mạch nữa và đặt tay lên tim. Tim im lặng. Sợ hãi, ông lại xem mạch. Mạch vẫn đập. Thế là ông chậm rãi thò mũi ra khỏi chăn. Một mùi găn gắt xông lên.
- Cửa sổ... - Batsana khẽ thốt lên.
- Cái gì? - Giường bên lên tiếng.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (ch 1 - 2)

Nodar Dumbadze là một trong số ít nhà văn Xô Viết tôi yêu. Trong tay tôi có hai quyển tiểu thuyết của ông đã được dịch và xuất bản ở VN, “Quy luật của muôn đời” và “Tôi thấy mặt trời”.
------------
Nodar Dumbadze

Quy luật của muôn đời


Người dịch : Phạm Mạnh Hùng
Nhà xuất bản Văn Học - tháng 9 - 1984

Quy luật của Muôn Đời là một tác phẩm nổi tiếng của Dumbatzé. Nhân vật chính trong tác phẩm là Batsana, một nhà văn nhà báo lớn, Câu chuyện diễn ra khi ông bị nhồi máu cơ tim, phải nằm trong bệnh viện. “Con người ta cần ốm nặng ít nhất một lần trong đời. Như vậy sẽ có dịp phân tích và đánh giá lại toàn bộ quãng đường đã qua..” (Lời Batsana). Thân thể nằm bất động trên gường bệnh, bằng suy tưởng, hồi ức, bằng trò chuyện với 2 người bệnh cùng phòng là Đức Cha Iôram và bác thợ giày Bulika, Batsana tìm lời giải đáp cho những câu hỏi: Ta sinh ra đời để làm gì? Hạnh phúc là thế nào? Bản chất của cái Thiện là gì? Cuối cùng ông đã tìm ra câu trả lời: Đó chính là Quy luật của Muôn đời.

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 10)

Chương 10: Một ngày đẹp

Hai giờ đồng hồ sao mà trôi qua nhanh thế, chưa đủ thời gian để nói hết được về bạn bè và họ hàng (luôn luôn có rất nhiều chuyện về họ) thì bà chị dâu đã nhìn thấy Jo đang đi tới:
Bà Aivy kêu lên:
- Trở lại rồi! Nhanh lên! Hãy nói cho chúng tôi biết kết quả nào.
Ông Ruggles nói:
- Rất tốt! Tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đấy! Charlie đã đoạt giải nhất. Một người trọng tài thích con Bernard Shaw vô cùng. Bây giờ phải nói đến chuyện ăn một tí gì chứ. Rosie, họ còn chờ ngoài kia kìa. Các con đâu cả?

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 9)

Chương 9: Quảng trường Karl Horse

Ngày Chủ nhật những đứa trẻ nhà Ruggles đã làm một việc chưa từng thấy: chúng mặc quần áo như ngày thường khi đi đến lớp học Chủ nhật. Khi thấy chúng đi qua cửa sổ, bà Smith - người hay thọc mũi vào mọi chuyện - đã nhận xét điều này với chồng. Bà kêu lên:
- Cái gì xẩy ra đấy! Mẹ chúng bị ốm chăng. Ông thấy thế nào!
Chồng bà nói:
- Chắc là bà ta phát cuồng lên vì được đền ơn đấy! Tôi đã nghe nói về những điều như thế xẩy ra trước đây - những người thắng giải các cuộc đua lớn và những việc tương tự như thế - Họ bị choáng đầu.

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 8)

Chương 8: Ông Ruggles bắt được của.

Dù đã có vợ và bẩy đứa con, ông Ruggles vẫn là người rất yêu đời. Khi gió đông thổi về làm bay lung tung rác rưởi trong các thùng rác của ông, vào cả mắt mũi, ông có bực tức thật. Nhưng chỉ một lát thôi. Chỉ cần là ông có việc làm, gia đình ông mạnh khỏe, hạnh phúc, ông có thể hút cái tẩu thuốc của ông và làm vườn, gặp các bạn bè tuần lễ một hai lần ở câu lạc bộ Người Lao Động, mơ tới con heo của ông, giải trí trong những ngày nghỉ, thế là ông chẳng muốn gì hơn.

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 7)

Chương 7: Cuộc mạo hiểm trong rạp chiếu bóng


Jo Ruggles rất thích đi xem chiếu bóng. Nó thích nhất là xem các phim về chuột Mickey. Phần lớn các phim khác không hấp dẫn nó nhiều, nhưng nó sẵn lòng vét từng nửa penny để mua một chỗ ngồi “loại bốn penny” vào chiều thứ bảy. Nhưng phải để dành khá lâu mới được bốn penny. Cho nên gần đây nó nghĩ ra cách đứng ở bên ngoài một Phòng Trà lớn trong thành phố, mở cửa cho khách ra vào để kiếm được chút ít tiền. Nó trông thật khốn khổ nên các bà nhân từ luôn luôn nghĩ là nó đói, cho nó vài penny để mua bánh ngọt hoặc bánh sữa ăn. Hoá ra đây là một việc kiếm ra tiền và đôi khi nó được đến sáu penny một tuần.
Bà Ruggles không biết gì về việc này và nếu biết thì bà sẽ bực mình lắm. Bà không biết rằng, hầu hết các chiều thứ bảy Jo đều đi coi phim mà cứ nghĩ là nó đang chơi vui vẻ ở vườn hoa với những đứa trẻ khác. Bà Ruggles không thích cho trẻ con đi xem phim. Mỗi khi con bà xin mấy đồng penny đi xem phim chuột Mickey, bà luôn luôn trả lời:

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 6)

Chương 6: Cuộc thi con khỏe

- Tôi không thể hiểu được điều đó!
Bà Ruggles nói với bạn là bà Malit khi hai người đứng ngoài phố buổi chiều, bên những chiếc xe nôi. Bà Ruggles nói tiếp:
- Đến thứ bảy này cháu được bảy tháng mà vẫn chưa mọc một cái răng nào! Nếu như con chị nó - Kate - là đứa trẻ gầy nhất bác từng thấy thì thằng cháu William này lại thật bụ bẫm. Thật đúng là vận may của chúng tôi đấy! Bà xem đấy, bà Malit ạ, đúng là như thế đấy. Bao nhiêu năm nay rồi, chồng tôi không muốn nghe đến chuyện thi Con Khỏe. Mà chúng tôi còn có hai cháu sinh đôi nữa rất khỏe! Thế rồi một hôm, anh ấy về nhà - chả là tháng sau có cuộc thi Con Khỏe - anh ấy bảo tôi “Rosie, có một cuộc thi Con Khỏe đấy, thằng William nhà ta thế nào?”. Tôi cố không để lộ vẻ ngạc nhiên nói “Nó thế nào?”. Anh ấy nói tiếp: “William khoẻ hơn mọi đứa trẻ tôi đã thấy, mập hơn cháu ông Albert Berg. Chúng ta sẽ đem nó đi thi”.

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 5)

Chương 5. Cuộc phiêu lưu trên xe hơi


John Ruggles thích mọi thứ đồ vật có bánh xe chạy nhanh được. Nó biết hình dáng của hầu hết các loại xe oto trên đường. Phần lớn những lúc rỗi rãi nó đi lang thang quanh các nhà để xe và đứng ở các trạm xăng. Nó cũng đi tới sân xe lớn ở bên dưới lâu đài Otwell, nơi các bác lái xe đôi khi trao đổi những tin thú vị về các xe khác nhau trong sân. Nhiều khách du lịch đã đến thăm lâu đài này và đôi khi John cũng được họ cho vài cái bánh kẹp thịt hoặc bánh ngọt. Nhưng cái thích hơn cả là có thể được họ thuê trông cái xe của họ. Coi bộ đối với John thì điều đó còn thích hơn là trông cậu em William nhiều!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 4)

Chương 4. Hội “Bàn tay đen”


James Ruggles, thằng anh trong hai đứa sinh đôi, được gọi tắt là Jim. Nó cũng giống như cha nó và các chị nó, có rất nhiều ý đồ trong óc. Quả vậy, đôi khi nó tự nhủ nó có quá nhiều kế hoạch. Nó muốn đi phiêu lưu quan sát thế giới, nhưng trước mắt hình như nó mong được đi lần nữa tới Briwell cách đây sáu dặm. Đó là nơi xa nhất nó đã từng được đi.
Tuy nhiên, một đứa bạn đã nói cho nó biết ở Thư viện công cộng có rất nhiều chuyện hay, có thể vào đọc tự do. Sau khi đã đọc về những nhân vật anh hùng trong những chuyện này và về các hành động của họ, chẳng hạn như: những đứa trẻ đã đi săn cá voi hoặc bay vòng quanh thế giới trên những chiếc máy bay tự chế tạo ra, hoặc một cặp trẻ sinh đôi (Jim đặc biệt thích chuyện này) bị đắm tàu dạt lên một hòn đảo hoang, sống một năm liền bằng trái cây rồi trở về nhà trên một cái bè, mang theo những kho tàng tìm thấy trên đảo.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 3)

Chương 3: Kate mười một tuổi (cộng và trừ)


Nếu Kate không đẹp lắm thì ngược lại nó rất thông minh. Ông Ruggles nghĩ là nó thông minh giống mẹ. Còn theo bà Ruggles thì trí thông minh của Kate là do kế thừa truyền thống của gia đình họ nhà bà. Về điều này thì ông Ruggles nói rằng ông hy vọng là nó giống cậu Albert, em trai út của bà Ruggles. Bà Ruggles nghe thấy thế thì cũng không nói gì thêm vì Albert khi còn nhỏ cũng thông minh thật.
Trí tuệ của Kate dù bắt nguồn từ đâu chăng nữa thì vẫn phải thừa nhận là rất thông minh. Cho nên cha mẹ nó đã không ngạc nhiên khi thấy nó dự kỳ thi để lấy học bổng cùng với hàng trăm trẻ khác và đã đỗ kỳ thi viết, xếp thứ chín trong toàn quận. Mặc dù ông bố bà mẹ rất hãnh diện vì con, nhưng học bổng là dành cho các lớp ở trường trung học, mà trường trung học thì phải mặc quần áo đồng phục đặc biệt trong năm năm liền!

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 2)

Chương 2: Lily và cái váy lụa xanh


Lily Rose thích giúp việc trong nhà. Cô bé có thể rửa bát đĩa sạch sẽ và là một chuyên gia hỉ mũi và lau tai cho các em trai em gái cô. Niềm mơ ước lớn của cô bé là có một hiệu giặt. Nhưng không phải làm bằng tay như mẹ cô, mà là một hiệu giặt bằng hơi thực sự. Cô sẽ đi quanh, dặn bảo cho các cô gái làm việc trong những chiếc áo choàng trắng. Khi nào không làm việc đó thì cô ngồi viết thư cho các khách hàng, giải thích cho họ biết tại sao một cái khăn trông đã cũ kỹ giặt đi lại trở thành trông đẹp như mới. Lily Rose biết rất rõ về loại thư này, mẹ cô đã viết nhiều lần rồi.

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 1)

Eve Garnett

Gia đình Lily

(The Family from One End Street)

Nữ văn sĩ người Anh, bà Eve Garnett xuất bản tác phẩm “Gia đình Lily”, nguyên tác The Family from One End Street, năm 1937.
Truyện kể về một gia đình lao động đông con. Đời sống của họ rất chật vật, khó khăn, nhưng gia đình tràn ngập tình thương yêu và thật đầm ấm. Vợ chồng họ khéo nuôi dậy con cái bằng chính việc làm của mình: cần cù, trung thực, giản dị, lương thiện.
Gần 1 thế kỷ trước, người bình dân Anh quốc sống, làm việc và thương yêu nhau thế đấy.

Chương 1: Gia đình Ruggles


Bà Ruggles là thợ giặt, còn chồng bà là phu hốt rác.

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Với mùa thu - thơ Hà Cừ

Anh trở về sống lại với mùa thu
Với gió heo may dịu dàng trên vòm lá
Với sắc nắng cũng ngời lên rất lạ
Nghe xôn xao như đón bước em về.

Những trưa vàng hương cúc tỏa đam mê
Từng giọt nắng bên thềm ngưng đọng mãi
Bàn tay thon gót chân hồng trẻ lại

Chiều qua Thanh Hóa - thơ Hà Thúc Sinh

Những nhịp cầu như những lưng còng
Gánh sức nặng buổi chiều ảm đạm
Ngó sang sông mờ nét tiêu hao
Tây thành cũ hay là thôn bản?

Tự hỏi mãi. Đến chưa? Chưa đến?

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Một ngày nhàn rỗi - thơ Nguyễn Bắc Sơn

Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
Vô tình ngang một quán cà phê
Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
Mải mê tán dóc chẳng cho về.

Về đâu, đâu cũng là đâu đó
Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ
Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ
Ba ngàn thế giới cũng chưa to.

Tháng giêng ngồi quán, quán thu phong