Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Thị trấn hoa quỳ vàng - truyện của Trần Thùy Mai

Bây giờ, Ng, cũng không nhớ tại sao hai người lại chọn cái thị trấn xơ xác ấy làm nơi gặp gỡ. Mười năm trước họ không biết gì về nó, ngoài một địa danh bất chợt nhặt ra từ trí nhớ mông lung, địa danh mơ hồ, gợi lên một vùng đất xa xôi ven biển. Dường như sự lựa chọn ấy cũng tiền định, vì trong những giấc mơ cản đường thoát của mình, Ng. luôn luôn thấy người ấy hiện ra trước mắt nàng giữa tiếng sóng gầm dữ dội. Biển, biển sôi trào, và trái tim nàng cũng sôi lên như biển.
Trong mười năm trời, năm nào họ cũng gặp nhau vào ngày tháng ấy, bên chân sóng ấy. Lần này, Ng lại đến, y như trong lần đầu, nàng bước xuống xe và ngơ ngác nhìn ánh nắng vàng hoe, lấm tấm bụi. Mỗi năm, thị trấn mỗi khác đi, những ngôi nhà như sinh nở thêm, mái tôn, mái ngói xúm xít quanh bến xe. Mấy chiếc dù hoa sặc sỡ vừa mọc đây đó, như những chấm màu vui vui trên khung cảnh lộn xộn của một vùng nửa thôn quê, nửa phố xá. Chỉ có ngọn gió thổi qua đỉnh rặng phi lao là vẫn thế, đẫm mùi nước mặn, mùi nồng nàn của ngàn khơi.

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

Tiếng Gọi Đời Thường - Knut Hamsun

Knut Hamsun

Tiếng Gọi Đời Thường



Ở gần khu cảng của Copenhagen, có một con đường tên là Vestervold, tuy mới nhưng vắng vẻ. ở đó chỉ có vài ngôi nhà, mấy ngọn đèn hơi đốt và hầu như không người qua lại. Ngay cả lúc này, mùa hè, cũng khó mà thấy ai đi dạo ở đó.
Vậy mà, đêm qua tôi đã gặp một chuyện ngạc nhiên trên con đường ấy.
Tôi đang đi loanh quanh thì có một phụ nữ từ phía ngược đi tới. Quanh đó không bóng người. Ngọn đèn đường có đốt, nhưng vẫn tối, tối đến tôi không nhìn rõ mặt bà ta. Tôi thầm nghĩ, hẳn cũng là loài đi ăn đêm đây, và đi qua bà ta.
Đến cuối đường tôi thả bộ vòng lại. Bấy ấy cũng quay lại và chúng tôi chạm mặt lần nữa. Tôi nghĩ bà ta đang chờ ai đó và bỗng tò mò muốn biết người đó là ai, thế là tôi lại đi qua bà ta.
Khi chạm mặt lần thứ ba, tôi khẽ bỏ mũ và nói:
- Xin chào bà ! Chắc bà đang đợi ai?

Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới - Milan Kundera

Milan Kundera

Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới


Cao Việt Dũng dịch

Lời giới thiệu của dịch giả:

Cũng giống “Trò chơi xin quá giang”, “Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới” tả một cuộc làm tình, và quan trọng hơn, là những gì xảy ra trong đầu các nhân vật chính trước và trong lúc làm tình ấy. Những sợ hãi, lo lắng dành cho cơ thể của chính mình và trước cái nhìn của cái khác trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, nỗi ám ảnh thuộc hiện sinh, sẽ còn xuất hiện đi xuất hiện lại ở rất nhiều nhân vật sau này của tiểu thuyết Kundera, rõ nhất là ở Jaromil của “Cuộc sống không ở đây” và Tereza của “Đời nhẹ khôn kham”.

1

Anh trở về nhà, đi dọc một phố của một thành phố nhỏ vùng Bohême nơi anh đã sống từ nhiều năm nay, buộc phải sống một cuộc đời không mấy vui thú, với những người hàng xóm lắm điều và với sự thô thiển đơn điệu vây bọc ở cơ quan, và anh bước đi, hờ hững đến nỗi (người ta vẫn thường như thế khi đi trên một con đường đã qua hàng trăm lần) suýt nữa không nhận ra bà. Nhưng bà đã nhận ra anh từ xa, và vừa đi đến gần bà nhìn anh cười, vào đúng phút cuối cùng khi anh đi ngang qua bà, nụ cười đó làm bật lên một lóe chớp trong ký ức anh và kéo anh ra khỏi sự uể oải.

Viết cho con - thơ Hải Quỳnh

Nửa đời mẹ dại chữ yêu
Nửa đời ngẫm lại những điều được thua

Đem yêu thương đổi lọc lừa
Tỉnh ra thì đã quá trưa mất rồi

Bao nhiêu cay đắng ở đời
Mẹ xin nhận hết cho người ngày xưa

Ngồi buồn đếm cái chát chua

Miếng bít-tết - J. London

Miếng bít-tết


Thịnh Đông dịch.

Tôm Kinh dùng mẩu bánh mì cuối cùng lau sạch chút bột còn lại trong đĩa xốt bột, rồi anh vừa chậm rãi nhai mẩu bánh dính xốt cuối cùng đó vừa ngẫm nghĩ. Anh đứng dậy, rời bàn ăn, cái cảm giác đói nguyên đè nặng. Tuy thế, chỉ một mình anh được ăn. Hai đứa con đã được đưa đi ngủ sớm ở buồng bên để qua giấc ngủ, chúng có thể quên là chưa được ăn tối. Vợ anh không động đến một tí gì. Chị ngồi lặng lẽ, đưa cặp mắt băn khoăn nhìn chồng. Chị là một phụ nữ gầy gò, héo hon, thuộc lớp người lao động, tuy trên gương mặt chị vẫn còn lưu lại vẻ đẹp xưa. Bột nấu xốt là do chị vay của bác hàng xóm ở gian bên kia hành lang. Hai xu cuối cùng, chị đã dốc hết để mua bánh mì.

Người Mehico - J. London

Người Mehico


Thịnh Đông dịch

Chẳng ai biết lai lịch của anh. Những người trong nhóm lãnh đạo lại càng biết ít hơn ai biết. Anh là “điều bí ẩn nhỏ”, là “nhà yêu nước lớn lao”của họ. Anh làm việc theo cách của anh cho cuộc cách mạng sắp tới của Mêhicô, hăng say không kém gì họ. Những người trong nhóm lãnh đạo không nhận ra ngay điều này, bởi vì chẳng ai ưa anh. Ngày đầu tiên anh chợt bước vào căn phòng đông đúc nhộn nhịp của họ, mọi người đều ngờ anh là một tên do thám, một trong những tên tay sai bán mình cho tổ chức mật vụ của Điadơ. Đã quá nhiều đồng chí bị giam trong các loại nhà tù dân sự và quân sự rải rác trên khắp nước Mỹ. Và biết bao đồng chí chân xiềng, tay xích, bị giải sang bên kia biên giới, xếp thành hàng trên bức tường gạch thô và bị bắn hàng loạt.

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 18)

Chương 18


 Ngày Đầu Tiên: Đàn Bà và Đàn Ông. 


Cây táo ở rìa bãi cỏ thả bóng hữu tình, lá cây xào xạc. Một người đàn bà và một người đàn ông nắm tay ngồi trên ghế dưới gốc cây, họ đang ngắm cô con gái của họ. Cô bé đang nhảy múa.
- Rất xinh, em nhỉ? - Người đàn ông nói, mỉm cười với vợ.
- Vâng, rất xinh! - Người vợ công nhận. - Anh xem kìa, con gái nhảy đẹp làm sao, biết đâu mai kia nó sẽ là một diễn viên múa?
- Đừng…đừng … - Người đàn ông nhẹ nhàng phản đối.
Một làn gió nhẹ, ấm áp, thổi qua, lá cây xào xạc càng mạnh hơn. Cô bé dừng lại nghe ngóng.
- Myszsz… szszka…  Lại đây… Lại đây… Myszszsz… szszka… - cây táo hát nhỏ nhẹ.
- Mẹ ơi Myszka là ai vậy? - Cô bé hỏi.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 17)

Chương 17


Ngày Thứ Tám


Myszka ngủ và ngủ hoài. Giờ ăn sáng đã trôi qua từ lâu và sắp đến giờ ăn trưa. Thoạt tiên Ewa thích buổi ban mai tĩnh mịch này. Nhất là như thường ngày, Adam đã biến khỏi nhà trước khi vợ mở mắt.
Khoản “lương tuần” của hai mẹ con đã được đặt trên bàn nhà bếp, cứ vào thứ hai hàng tuần Adam đặt sẵn một khoản tiền đủ cho hai mẹ con chi tiêu cả tuần. Nhưng hôm nay là chủ nhật. Adam chưa bao giờ bị nhầm lẫn. Vậy thì Adam đã dự tính thứ hai anh sẽ vắng nhà.
“Adam lại đi đó đâu chăng?”, Ewa nghĩ.
Khoảng một giờ chiều, Ewa đánh thức Myszka. Con gái mở mắt, mơ màng nhìn mẹ.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 16)

Chương 16


Ngày Thứ Bảy - Cây


Ewa thức giấc khi ánh nắng, mặc dù màn che cửa rất dày, vẫn lọt vào phòng ngủ và chị lại ngủ tiếp bằng giấc ngủ nông, chập chờn, khi bên tai Myszka cứ làu bàu cái gì đó không hiểu nổi. Cô con gái ngồi chơi dưới nền nhà, cạnh giường. Không bao giờ Ewa biết được trò chơi này là trò gì, khi bên cạnh Myszka không có búp bê, không có gấu bông và các thanh xếp hình. Hình như bé đang chơi với những tia nắng lọt vào phòng, bắt bóng của màn che cửa in trên tường và bắt nắng, rồi tạo ra những tác phẩm mà chỉ mình bé biết mà thôi. Ewa nghĩ chẳng cần phải tìm hiểu ý nghĩa của trò chơi này, bởi làm gì có mà tìm. Chị nhắm mắt lại và ngủ tiếp để trì hoãn thời gian đang trôi đi.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 15)

Chương 15


Ngày Thứ Bảy - Tội Lỗi


Ngày hôm sau, khi Ewa cùng Myszka vào khu vườn đàng sau nhà mình, chỉ còn thấy cỏ dại, cỏ gà, những nhành cây khô héo. Hoa hoàn toàn biến mất. Hương thơm của hoa vườn đã bay hết vào không trung, nhường chỗ cho mùi hôi thối của mục nát.
- Không thể như thế này được! Mình bị ảo giác chăng? - Ewa ngỡ ngàng nói. Mình vẫn đinh ninh tối hôm qua chỗ này đã có một khu vườn thực sự…
“Chỉ đã có thôi”, Myszka nghĩ. “Ngài đã ban cho chúng ta khu vườn. Thế nhưng để chăm sóc khu vườn thì cần phải có tình yêu chứ không phải bực tức”.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 14)

Chương 14


Ngày Thứ Bảy - “Không có gì” dưới lá vả


- Myszka, con lại lên phòng áp mái đấy à? - Ewa hỏi với giọng “xuống thang” và cảm giác nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng con gái đang ì ạch leo từng bước một trên cầu thang gỗ. Từng bậc cầu thang kêu cọt kẹt do sức nặng của bé và chính tiếng cọt kẹt xa dần đó khiến Ewa thấy yên lòng. Cách đây một giờ Myszka trèo lên ghế đẩu, lấy chiếc chìa khóa để trong hộp đựng trà. Bé mở cửa phòng áp mái, rồi khoái chí chạy xuống dưới nhà.
“Mình sẽ không cấm đoán con điều gì nữa đâu”, Ewa quyết định. “Myszka muốn làm gì mặc nó. Trong trường hợp Myszka, mỗi cố gắng sửa đổi chỉ dẫn tới sự thay đổi theo chiều hướng xấu hơn mà thôi. Bản thân mình cũng sẽ không sửa đổi gì nữa cả. Mà có khi mình không biết sửa đổi nữa hay sao? Thôi, cứ ‘ngựa quen đường cũ’ vậy”.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 13)

Chương 13.


Ngày Thứ Bảy - Adam và Ewa


Adam vẫn còn một ngày phép nữa. Anh đã phí mất một ngày ở nhà dưỡng lão Mùa Thu Đẹp để trò chuyện với bà già xa lạ. Adam chẳng biết còn có thể làm gì nữa để chuyện hiểu lầm kia được sáng tỏ. Đưa Ewa đến để nhận mặt bà già thì không ổn rồi, còn bản thân Adam lại không nhớ. Chín năm là quá lâu đối với một đứa trẻ và một người già. Adam không biết và không thể khẳng định đây có phải, như cô nhân viên thường trực cùng cô y tá muốn, là bà của mình bị loạn trí, hay chỉ là một bà già không quen biết có hai đứa cháu mà thôi.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 12)

Chương 12.


Ngày Thứ Bảy - Người Đàn Bà và Người Đàn Ông


Khi các tấm màn lần lượt mở ra, mềm, đen với sắc độ khác nhau, giống như những mạng nhện, song dầy hơn Myszka nghĩ, có phải vườn cũng là một tấm phông, nhưng nhiều màu sắc. Giống như tấm phông trong thành phố vui nhộn.
Thành phố vui nhộn đã chuyển đến một bãi rộng, cạnh khu nhà của họ và bày ra ở đó đu quay, các trò chơi có thưởng, các lều trại với nhiều bí ẩn bên trong. Bên cạnh thành phố vui nhộn xuất hiện những quầy bán kẹo bông, bỏng rang, kẹo cao su, Coca cola và bánh xốp bọc sôcôla chảy nhoe nhoét dưới nắng tháng bảy.

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 11)

Chương 11.


Ngày Thứ Bảy - Ngày Nghỉ


Ewa thậm chí không để ý Adam đi khỏi nhà khi nào. Chị đã thích nghi với nhịp sống của Myszka và chấp nhận nhịp sống này. Chị vào bếp làm bữa sáng khi những người khác đã ăn sớm bữa trưa. Lúc Adam đang ở công ty, trước khi sinh Myszka, ngày làm việc của Adam kéo dài trên mười tiếng đồng hồ, việc này được Ewa thông cảm, anh kiếm tiền để xây dựng và trang bị ngôi nhà chung của họ. Anh kiếm tiền còn là để lo bảo hiểm cho con và anh đã không sao nhãng việc ký các giấy tờ bảo hiểm ngay trong ngày thứ ba sau khi sinh con gái, khi đứa con của họ đã xuất hiện trong thế giới của bảo hiểm và hợp đồng bảo hiểm cuộc sống. Hợp đồng bảo hiểm sẽ đảm bảo cung cấp tiền cho con gái ăn học trong tương lai tại một trường đại học nổi tiếng ở châu Âu. Có thể là ở Mỹ chăng? Sao lại không phải là Harvard hoặc Yale?

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 10)

Chương 10.


Ngày Thứ Bẩy - Táo


Kể từ hôm vào Vườn và ăn táo, đêm nào Myszka cũng nằm mơ thấy mình múa như nữ nghệ sĩ ba lê trên tivi, như bướm lượn trên hoa, như chim lượn giữa bầu trời và mặt đất. Bé đã biết múa cho cảm xúc như thế nào. Lâu nay bé chỉ mường tượng mà thôi. Bây giờ cảm xúc này là không thể tưởng tượng nổi, không so sánh được với bất kỳ cái gì, kể cả những xúc cảm mạnh mẽ nhất mà đôi khi bé có được khi múa thử một cách vụng về.
“Mình đang múa chăng?” - bé tự hỏi mình trong giấc chiêm bao, để khi tỉnh dậy lại chịu đựng cái sức ì thường nhật, song đau lòng này. Bé biết rằng cơ thể những người khác, như cơ thể mẹ chẳng hạn, không đè xuống đất mạnh đến như vậy. Bố cũng chạy rất lẹ làng như ông trên màn quảng cáo, cứ như là đang bay trên nền nhà, người không hề chao đảo.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 9)

Chương 9.


Ngày Thứ Bẩy - Vườn


“Mình cảm thấy vô cùng khoan khoái, cứ như là mình được sinh ra một lần nữa”, Ewa nghĩ, khi dọn dẹp trong bếp lúc sáng sớm.
Ewa tỉnh táo, khỏe khoắn và sảng khoái lạ thường. Lần đầu tiên từ nhiều tuần nay, chị vừa hát vừa chuẩn bị bữa sáng cho mình và Myszka và cả mèo con nữa. Bởi vì nhà vừa có thêm một nhân khẩu. Nhân khẩu này bé xíu, cùng lắm là hai ba tháng tuổi, cho nên chỉ cần ăn món súp sữa là đủ, như Myszka.
Từ cửa sổ Ewa nhìn Adam đang chạy. Nhưng anh không chạy như mọi khi, chạy về phía nhà xe, mà anh chạy vòng quanh bãi cỏ. Chạy?

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 8)

Chương 8.


Ngày Thứ Sáu - Sự Sống (tiếp theo)



Adam xua ra khỏi đầu mình ý nghĩ không an lòng. Từ trên mười ngày nay, khi đi làm về anh thấy trong nhà im ắng hơn thường lệ. Còn khi anh mở hé cánh cửa văn phòng thì không thấy Myszka chơi ngoài tiền sảnh nữa. Trước đó hầu như anh luôn thấy con ở chỗ này, loay hoay với những động tác đơn giản mà để làm được bé phải mất nhiều công sức. Khó khăn lắm mới đặt được các thỏi xếp hình cái nọ trên cái kia. Những đường kẻ ngang tờ giấy không đều. Một chân con gấu Misa bằng nhung bị đứt rời ra. Giầy buộc cong queo. Búp bê Barbie bị lột trần.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 7)

Chương 7.


Ngày Thứ Năm - Sự Sống


Giá sách trong văn phòng của Adam chật ních sách mới. Ngày càng nhiều những cuốn sách mà trước kia anh không bao giờ mua.
Chắc Adam sẽ ngạc nhiên nếu phát hiện ra rằng cả anh, cả Ewa, có nhiều đầu sách như nhau, các tác phẩm y học, các cuốn cẩm nang cho các bậc phụ huynh có con khuyết tật, thậm chí cả danh mục các cơ quan chăm sóc đặc biệt mà con họ là đối tượng.
Chính những cuốn sách đó đã đưa họ tới những kết luận khác nhau. Đối với Ewa, thông tin về việc có thêm nhiễm sắc thể thứ hai mươi mốt là đủ rồi (“Bingo! Cậu có mắt, Ewa...), còn Adam thì đinh ninh rằng Down là bệnh di truyền, cho nên một người trong hai vợ chồng phải chịu trách nhiệm. Khi đã vậy thì làm sao họ có cơ hội, để đưa con thứ hai - nếu đứa con thứ hai sẽ chào đời - sẽ là đứa con lành lặn? Đứa con sẽ ra chào đời mà lại tật nguyền thì thật là mạo hiểm biết nhường nào.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 6)

Chương 6.


Ngày Thứ Tư - Ánh Sáng


Ewa đã nhầm khi nghĩ rằng, khép mình vào trong văn phòng, vùi đầu vào công việc là Adam tìm cách trốn tránh bổn phận. Adam đã đọc. Và đã xem. Hầu như anh đọc chính những cuốn sách vợ đọc, những tác phẩm y học dày cộm viết về trẻ em bị bệnh Down, anh còn đọc cả những cuốn sách về trẻ sơ sinh bị thiểu năng não, bị xương thủy tinh bẩm sinh, teo cơ, anh đọc những cuốn sách viết về những người mẹ vì sử dụng Thalidomi mà sinh ra những đứa con tàn tật, không tay, không chân, hoặc không có tứ chi, anh vùi đầu đọc các cuốn sách viết về trẻ em bị u bướu, đầu to, hai chân dị tật, nom chúng như những chú lùn đầu to. Anh đã đọc vô vàn thí dụ về bệnh tật và dị tật mà bào thai con người có thể mắc phải, kết quả diệu kỳ của việc trứng và tinh trùng hòa nhập với nhau và về lý thuyết phải tạo ra một sinh linh hoàn hảo. Tuy vậy đôi khi sinh linh này nom tựa hồ một con nhộng. Adam tập trung cao độ khi xem các bức ảnh minh họa những đứa trẻ tật nguyền trong các cuốn sách y học, anh nhìn những tấm ảnh này với sự tò mò đầy tham vọng, cứ như anh muốn thâm nhập vào sâu bên trong những thân hình và não bộ dị dạng của chúng. Anh muốn khẳng định, những sinh linh như thế này cần biến khỏi mặt đất, và rằng nội tạng của chúng cũng tật nguyền.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 5)

Chương 5.


Ngày Thứ Ba - Đất


Adam ghen với Ewa. Anh ghen với những cảm xúc đa chiều và sâu xa của vợ, những cảm xúc lộ trên gương mặt khi Ewa nhìn Myszka. Thậm chí cả khi Ewa bực mình, lo buồn hay cáu gắt. Anh ý thức được rằng, cái sự pha tạp cảm xúc này lúc thì nâng Ewa lên, lúc thì vùi dập Ewa xuống đất, song vẫn quyết giữ cho sống. Còn Adam nhìn thấy trong Myszka sự đổ vỡ tất cả mọi toan tính, mọi tham vọng, mọi ước mơ, anh cảm thấy trống rỗng và tiếc nuối.
Anh cũng chẳng biết mình tiếc cái gì. Anh thường hay tiếc là đã không thuyết phục nổi Ewa nghe theo quyết định của mình, và anh vẫn thường nghĩ về những ngày, khi bằng phản xạ tự vệ đầu tiên, mà theo anh là một phản xạ lành mạnh, anh đã chuẩn bị và đã ký vào một văn bản, nhờ đó hai vợ chồng sẽ không bao giờ phải nhìn thấy đứa con này nữa. Chỉ có điều họ phải cùng nhau nhất trí trong quyết định này thì mới được.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 4)

Chương 4.


Ngày Thứ Hai - Nước

Myszka tắt đèn sau khi mẹ ra khỏi phòng. Bây giờ phòng áp mái nom lại khác. Trong ánh sáng của đèn điện, phòng áp mái là một nơi bình thường, một kho đồ cũ mà Myszka chẳng thấy có gì hay. Còn khi bóng tối lại bao trùm căn phòng thì bé nhìn thấy những màn đen. Thoạt tiên tấm màn gần nhất, màu có phần bàng bạc bởi ánh sáng yếu ớt lọt vào từ ô cửa nhỏ, đó không phải là màu xám mà là xám tro như lông những chú chim bồ câu đậu trên nóc nhà của gia đình bé. Đàng sau tấm này nhìn thấy đường viền của tấm màn thứ hai, một thứ màu xám hoàn hảo như bộ comlê của bố. Tấm màn thứ ba có màu tối như lúc trời nhá nhem.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 3)

Chương 3.


Ngày Thứ Nhất - Phòng áp mái


Dẫu mấy năm nay Ewa không đọc to Kinh thánh nữa, Chúa trời vẫn làm công việc tạo các thế giới của mình. Ngày nào cũng chan hòa ánh sáng, đêm và ngày tách biệt nhau, ánh sáng đã khúc xạ thành bảy sắc cầu vồng.
Khi tạo ra muôn vật Chúa Trời luôn luôn để mắt đến những món “Quà” của mình, những đứa trẻ ngài đã ban phát khắp trần gian, ngài gọi một số quay về, để trao cho chúng sự nhẹ nhàng của cánh bướm và sự khéo léo của vũ điệu. Ngài biết, nhảy múa là niềm vui của cuộc đời, là nỗi mừng của thế gian, là sự sung sướng của cơ thể mỗi con người, và Ngài đã ban cho chúng nỗi khát khao nhảy múa. Khát khao điều không thể có. Làm vậy là để chúng truyền nỗi khát khao sang mọi người.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 2)

Chương 2.


Ngày Thứ Nhất - Thánh kinh


Marysia, Migotka, Misia, Myszka… cái tên Myszka đã đi qua con đường này, trước khi Myszka nhận được cái tên cực kỳ chính đáng. Ewa biết, người ta gọi trẻ em bị bệnh Down là những Muminek. Chị phỏng chừng, tại sao lại có sự liên tưởng văn học như thế này, các sinh linh do Tove Jansson nghĩ ra được diễn tả trên hình vẽ là những tạo vật mềm oặt, méo mó, cho dù rất duyên. Sự méo mó chính là đặc điểm điển hình ở trẻ em bị bệnh này. Gáy của chúng không được cân đối, chân và tay cử động chỉ theo thói quen, không có sự phối hợp nhịp nhàng, còn các chủ nhân tí hon của những đôi chân đôi tay đó không biết điều khiển chúng. Bé gái Myszka túm tay Ewa, túm chặt đến nỗi không tài nào tách nổi các ngón tay của bé ra được. Và mặc dù khi đó đứa bé gái chưa đầy một tuổi, song Ewa có cảm giác cái túm tay vô vọng là biểu hiện của sự kiếm tìm an toàn một cách có ý thức và bất lực, chứ không phải là sự thiếu phối hợp động tác. Kể từ khi Myszka thình lình túm lấy tay Adam theo cách như vậy, rồi kéo vào cái miệng luôn luôn há nửa của mình, dí vào chỗ đầy nước dãi, Adam tránh không dám tới gần đứa bé nữa, tránh như tránh lửa vậy.

Quà của Chúa - Dorota Terakowska, (ch 1)

Dorota Terakowska

Quà của Chúa  


Dịch giả: Lê Bá Thự
Hà Nội, tháng 4 năm 2009.

 Chương 1.


Ngày Hôm Trước


Tặng con gái Malgosia Szumowska của mẹ, cuốn sách này ra đời là nhờ con.

…tứ bề tối om. Và nước ối, đặc, ấm áp, trơn nhờn. Đứa bé bình thản và an toàn, nhẹ và nhanh, nó đang múa may ở trong đó. Nó muốn cứ múa may như vậy cho đến muôn đời. Bên ngoài bao mối hiểm nguy đang rình rập, trọng trường cực mạnh, những cái nhìn xa lạ của vô vàn con mắt, hoặc dửng dưng, hoặc động lòng trắc ẩn. Đứa bé biết như vậy, trước khi nó bơi ra ngoài thế giới khô khan và phũ phàng. Song là “Quà” của Chúa, đứa bé không thể ở lại nơi nó thích. Chúa ban phát các món quà của mình, kể cả những món quà Ngài không muốn ban phát. Ngài chẳng để lại cho mình một thứ gì cả.

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Người dưng - thơ khuyết danh

Người Dưng

Bất ngờ gặp lại người xưa
Nắng mưa ngày cũ cũng vừa phôi phai
Xa nhau biết mấy dặm dài
Thời gian đếm sợi tóc mai bạc rồi
Rằng yêu đến hết cuộc đời

Đồi Thỏ - Richard Adams - Phần IV. Thủ lĩnh Cây Phỉ

Phần  IV. Thủ lĩnh Cây Phỉ


Chương 39. Cây Cầu


Thuyền nhân nhảy múa, thuyền nhân hát
Thuyền nhân làm đủ việc trên đời
Nhảy múa, thuyền nhân ơi, nhảy múa
Nhảy cả đêm cho đến tận sáng ngày
Buổi sáng về nhà với các cô em gái
Hây hô, thuyền nhân cùng chèo
Xuôi theo dòng đến tận Ohio.
(Dân ca Mỹ)
*
Với hầu hết những con sông khác, kế hoạch của Mâm Xôi sẽ không thực hiện được. Con thuyền sẽ không rời khỏi bờ hoặc nếu có thì rồi nó cũng sẽ mắc cạn hoặc vướng vào bãi cỏ hay một vật cản nào khác. Nhưng ở đây, trên con sông Test này, nơi không hề có những cành cây sà xuống mặt nước hoặc những doi đất hay thềm cỏ nổi trên mặt nước thì mọi chuyện đều khác. Từ bờ bên này sang bờ bên kia, đều đều và không thay đổi, dòng nước trôi lững lờ như một người đang đi dạo. Con thuyền trôi xuôi dòng một cách êm ru thuận lợi và tốc độ mà nó đạt được chỉ trong vài mét sau khi rời bờ cũng chẳng hề thay đổi.

Đồi Thỏ - Richard Adams - Phần III. Efrafa

Phần III. Efrafa


Chương 30. Cuộc Hành Trình Mới


Một món lợi lớn, nhưng chẳng có ai để biết nó là cái gì.
(Công ty Prospectus vùng South Sea Bubble)
*
Tuy thiếu mất Gạc Nai nhưng lại có thêm Hoa Chuông, đoàn thỏ xuất phát từ bìa rừng phía Nam của rừng sồi vào tờ mờ sáng hôm sau lại chính là những người đã rời Sandleford cùng với Cây Phỉ năm tuần trước đó. Cây Phỉ không nói gì thêm để thuyết phục họ, cảm thấy rằng sẽ tốt hơn nhiều nếu cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên theo ý nguyện mỗi người. Chú biết rằng ai cũng sợ, vì chính chú cũng thế. Thực vậy, chú đoán rằng các bạn cũng như chú không thể thoát khỏi những ám ảnh về Efrafa và bọn Cốt Cán dữ tợn.

Đồi Thỏ - Richard Adams -.Phần II. Trên ngọn đồi Watership

Phần II. Trên ngọn đồi Watership


Chương 18. Ngọn Đồi Watership


Những gì giờ đã được chứng minh trước kia vốn chỉ là tưởng tượng.
(Cuộc hôn nhân giữa thiên đường và địa ngục của William Blake)
*
Đó 1à vào buổi tối ngày hôm sau.

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Đồi Thỏ - Richard Adams -.Phần I - Hành Trình

Richard Adams

Đồi Thỏ


Dịch giả: Hồng Vân

Phần I - Hành Trình


Chương 1. Tấm Biển Thông Báo


DÀN ĐỒNG CA: Sao nhà ngươi gào to lên như thế, trừ phi nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng nào đó?
CASSANDRA: Ngôi nhà kia sặc mùi hôi tử khí và khắp nơi đầy máu tươi.
DÀN ĐỒNG CA: Này, chuyện ấy thì sao? Đấy là mùi của vật hiến tế.
CASSANDRA: Mùi hôi thối giống như hơi thở tự nấm mồ!
(Vở Agamemnon của Aeschylus)
*
Mùa hoa anh thảo đã đi qua. Phía bìa rừng, nơi mặt đất bắt đầu trải rộng và dốc xuống phía hàng rào cũ và cái hào mọc đầy những bụi mâm xôi, chỉ thấy thấp thoáng vài bụi anh thảo nhàn nhạt đang tàn xen lẫn giữa những bụi cây thủy thần dại và những gốc sồi. Phía bên kia hàng rào là phần đất cao hơn của cánh đồng nơi có rất nhiều hang thỏ. Ở những nơi mà cỏ chết hết và đâu đâu cũng chỉ thấy những đống phân khô, chỉ có cỏ lưỡi chó mới mọc lên được.

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Đói - Knut Hamsun (Chương 20 - Chương cuối)

20.


Tôi đứng yên, suy nghĩ về điều này, lưng tựa vào tường của một ngôi nhà nơi quảng trường và phố Cảng giao nhau. Bỗng nhiên tôi rùng mình, định lẩn trốn. Nhưng tôi không kịp làm điều đó. Tôi trâng tráo ngước đầu lên - thực ra tôi chẳng còn cách nào khác - và thấy trước mình là “Huân tước”.
Tôi cũng không hiểu vì sao tôi mạnh dạn như thế - thậm chí tôi còn bước lên phía trước một bước để “Huân tước” nhìn tôi rõ hơn. Tôi làm điều ấy không phải để ông thấy và thương hại tôi. Không, đó là cách tôi tự trừng phạt mình. Tôi muốn làm nhục mình, bắt mình phải giơ đầu chịu nhục. Tôi sẵn sàng nằm xuống đất, yêu cầu “Huân tước” dẫm lên mặt tôi, đè nát tôi ra. Thậm chí tôi còn không chào ông.

Đói - Knut Hamsun (Chương 10 - Chương19)

10.


Không được trả lời, tôi buộc phải rút lui. Suốt cả buổi nói chuyện, người - cầm - kéo không hề nhìn tôi lần nào. Hắn đã nhận ra tôi qua giọng nói. “Ở đây mày đã bị khinh ghét thế đấy, - tôi tự bảo mình, - đến mức mày hỏi, người ta không thèm trả lời”. Lẽ nào ông chủ bút ra lệnh cho hắn đối xử với mình như vậy? Thật ra mà nói, sau cái bài báo nổi tiếng mang lại cho tôi mười curon ấy, tôi đã đổ lên đầu ông ta hàng đống các bài khác. Tôi tới đây gần như hàng ngày, mang theo những trang viết nhảm nhí mà ông ta buộc phải đọc và trả lại cho tôi. Có lẽ ông ta muốn kết thúc chuyện này, và đã ra lệnh cho hắn... Tôi đi tới trung tâm thành phố.