Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 10)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

10

Thế là đã được ngồi trong hầm hẹp mà chúng tôi cảm thấy như ở nhà! Chúng tôi hài lòng vì mọi việc diễn ra tốt đẹp và bây giờ ngồi nghỉ cho trống ngực đỡ đập dữ dội. Thỉnh thoảng, những khẩu liên thanh bắn về vị trí chúng tôi, đất cát rơi xuống đầu chúng tôi. Những đám bụi bay trên hầm pháo, tan trong không khí trong trẻo của buổi sáng. Những tiếng đại liên nặng nề đã ngừng bặt, còn những thứ súng khác, chẳng nguy hiểm gì với chúng tôi.

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 9)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

9

Khi chúng tôi mang suất ăn về, trời đã gần sáng.
Ánh phản chiếu xanh nhạt của mặt trời chưa mọc tỏa rộng mãi ở chân trời; những vì sao thưa thớt lặn rất nhanh. Trăng mờ lẻ loi ló ra trên bầu trời sáng dần. Bóng tối đã biến hết trên mặt đất, khắp chung quanh trở thành màu xám, trải đều khắp cánh đồng cỏ bị tàn phá, những cột bên đường, hàng cây vòi voi.

Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 8)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

8

Hầm trú ẩn đã đào xong. Pôpốp cũng kết thúc công việc của anh. Chúng tôi ra chỗ khẩu pháo và để gọn xẻng vào một đống. Gientych rút trong túi ra cái đồng hồ Thụy Sĩ, phần thưởng chiến công, và cẩn thận cài dây đeo vào cổ tay, rồi chăm chú nhìn những chữ số xanh nổi trên mặt đồng hồ đen.

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 7)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

7

Khẩu đội trưởng của chúng tôi đang chạy không kịp thở về vị trí chiến đấu, ông có vẻ bực tức. Chúng tôi biết là có chuyện bất ngờ xảy ra. Ông giận dữ hét ầm lên trước khi tới bên khẩu pháo.
- Thế nào! Xẻng đâu? Lioniắc đấy à? Mang hết xẻng ra đây, chúng ta phải đào hầm. Mau lên! Các anh có nghe tôi nói gì không?
Chộp lấy cái xẻng đầu tiên rơi trên bậc lên xuống, khẩu đội trưởng vội đào ngay ở cạnh khẩu pháo.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 6)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

6

Đeo tiểu liên, tôi bước độ trăm bước trên vị trí và quan sát bóng tối. Mặt trăng lên cao mãi. Vành trăng chỉ hơi lẹm một tí, soi khá rõ cảnh vật; những vì sao thưa thớt mùa hè lặng lẽ, lấp lánh tít trên cao. Trong một đêm trăng sáng như thế này, nhiệm vụ của người trinh sát không lấy gì làm khó khăn lắm, khi mọi người đã ngủ, đi dọc ngang để nghe ngóng những điều xảy ra ở chung quanh, và có thể nhìn thấy rõ trong một đường vòng hàng trăm cây số. Nhưng chẳng mấy chốc tôi đã thấy mệt nhoài vì nhiệm vụ mới. Tôi thích được ngồi cùng với mọi người trên chiến hào còn âm thầm giữ được hơi nóng ban ngày. Chỉ khi mất đi cái quyền ấy, tôi mới thấy nhớ cái thú nằm trên cỏ ngắm trời, nhìn sao, xua đuổi những dự cảm xấu, nghĩ về quá khứ, về tổ quốc xa xôi, vẫn có những vì sao kia đang cùng lung linh trên cái bóng đêm thăm thẳm này.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 5)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

5

Đến nửa đêm, trăng mới mọc.
Trăng đã lên khỏi chân trời mà không biết. Trăng tròn một vẻ đường bệ trên nền trời tháng Bảy. Cảnh vật và bầu trời không còn tối đen nữa, ánh sáng mờ ảo chiếu qua đám sương mù xanh nhạt ở phương đông. Và ở phương tây, một ánh sáng xanh xanh tai tái dâng lên. Một ngọn gió hiu hiu thổi tới những tiếng lào xào vô tận như tiếng thở dài trộn lẫn tiếng ồn ở xa: tiếng xe tăng gầm lên, tiếng xe tải trượt bánh khi leo dốc. Xa nữa, có lẽ phía Prut. Vọt lên những đường đạn nhỏ li ti, nó tắt ngay như khuất sau đám mây.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 4)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

4

Nhưng dù sao cô vẫn đến.
Cô đến khi chúng tôi không chờ cô nữa. Chúng tôi đang im lặng ngồi trên chiến hào. Ở ụ pháo gần đấy Pôpốp đang đẩy khóa nòng súng kêu lách cách. Gientych đứng trên mâm pháo ho khù khụ như cụ già. Chúng tôi chờ anh em mang xúp về rồi chúng tôi nghe thấy tiếng chân quen thuộc của họ trong bóng tối. Các gamen đầy nên không kêu lách cách nữa, họ bước nhẹ nhàng trên đế giày cao su, tiếng nói của họ nghe rõ dần và chúng tôi lắng tai nghe. Giọng trầm đang nói câu gì không rõ, có lẽ tiếng của Lukianốp, giọng khác cao hơn, trả lời. Đó là tiếng của Dađôrôgiơnưi. Và bỗng chốc tiếng cười trong trẻo của cô gái vang lên. Crivenốc thu mình nhìn vào bóng tối.

Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 3)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

3

Trước hết là đói.
Suốt ngày chúng tôi cồn cào mà chẳng có gì ăn, chẳng có cả thuốc hút, chẳng còn cả hoa vòi voi có những hạt mẩy, mềm mềm mà chúng tôi thường hái vào ban đêm để ăn, Cả món cháo ngô, ăn xong ai nấy đều chê, đến lúc này mới thấy là một món thật ngon! Tới món bánh bột ngô chua chua, làm thành từng tảng to, chúng tôi cũng thấy thèm. Còn một mẩu bánh nhỏ, ai ăn không hết để lại từ bữa sáng…

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

Phát tên lửa thứ ba (Ch 2)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

2

Chúng tôi phục vụ trong khẩu đội 15. Người ta còn gọi chúng tôi là “đội chống tăng” hoặc thông thường nhất là “đội ca nông”, cũng có khi còn gọi là đội “Vĩnh biệt Tổ quốc”. Cái tên không hay ho cuối cùng này đã khiến chúng tôi phẫn nộ. Vì cứ lấy khẩu đội trưởng Gientych của chúng tôi làm ví dụ, ông đã chiến đấu từ năm 1941 trong đội pháo binh của chúng tôi và cho đến nay vẫn bình yên vô sự. Mặc dù chúng tôi không chịu, nhưng cũng có thể người ta hơi có lý. Chiến tranh đã thay đổi nhiều trong ba năm qua, vũ khí và chiến thuật cũng đổi mới, đã có những loại xe tăng mới của Đức như “con Hổ”, “con Báo”, “Phéc đi năng”, còn khẩu đội 15 của chúng tôi vẫn y như từ năm 1941, mà có khi người ta còn tận dụng chúng tôi để bắn hàng đoàn xe tăng hoặc xe bọc thép. Tất nhiên, điều đó thật điêu đứng cho chúng tôi.

Phát tên lửa thứ ba (Ch 1)

Vaxin Bưcốp

Phát tên lửa thứ ba

Người dịch Văn Phú

NXB Tác Phẩm Mới - 1987

1

Nằm dài trên tấm áo capote trải rộng dưới lòng chiến hào, tôi nhìn mãi lên nền trời xanh mùa hạ. Xung quanh tôi đều im ắng, không nghe thấy tiếng đạn nào nổ. Mọi người vẫn đang ngủ. Gần đấy, bên góc để đạn, có ai đó đang thở phì phò, gần như anh ta đang ngáy. Hơi nóng giảm dần và gió đã lụi. Trên bờ chiến hào, một ngọn cỏ lẻ loi bị một hòn đất khô đè phải từ sáng, giờ này đã khô héo. Mấy con cò không biết từ đâu bay tới, bay lên trời. Nó dang rộng cánh bay lung tung một lúc rồi bay tít lên cao và vùng vẫy như thể tắm mình trong không gian trong trẻo, còn ánh nắng. Gió đẩy chúng đi xa dần, rồi chúng lại vỗ cánh, nương theo gió bay nữa.