Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Hư vô - thơ Quang Huy

Cái gì cũng có một thời
Bao nhiêu máu chảy trong lời vua ban

Cái gì rồi cũng tiêu tan
Bao nhiêu xương trắng nằm oan dưới mồ

Cái gì rồi cũng hư vô

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010

Thả thơ - Nguyễn Tuân

Thả thơ

Tác giả: Nguyễn Tuân

Cái buồn thường không mấy khi xẩy đến một cách đơn chiếc. Cụ Phủ bà vừa mất vào quãng đầu xuân, cỏ xanh chưa đủ che kín mặt nấm mộ mới, thì cuối xuân năm ấy, cậu Chiêu lại cũng qua đời. Vì những luật lệ về luân lý gia đình vẫn còn ứng dụng được dưới suối vàng thì bên kia cõi đời này, linh hồn cậu Chiêu chí hiếu đang được yên tĩnh để hầu dưới gối một linh hồn chí từ. Và trên trần, có một gia đình đang lúng túng vì sự hiu quạnh.

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

Bài thơ hay: Uống rượu với chồng

Quanh năm khó nhọc bộn bề
Sớm đi sấp ngửa, tối về đăm chiêu
Ngược xuôi chạy trốn cái nghèo
Bao nhiêu hy vọng thả theo gió trời

Oái oăm là cái sự đời
Có trôi chảy cũng nửa vời đắng cay

Thứ Ba, 19 tháng 10, 2010

Tâm sự Hầu vương -Vũ Hồng Tâm sự Hầu vương -


(Tưởng nhớ Ngô Thừa Ân, tác giả “Tây du ký”. Đoạn Tề Thiên Đại Thánh bị giam dưới chân Ngũ Hành Sơn)

Trải qua mấy độ thu tàn
Ai đem sương giá rắc ngang lưng trời
Nỗi Hầu vương, xót lệ rơi
Ngũ Hành Sơn ấy - bể đời trầm luân

Tiếc cho một thuở tung hoành
Tự do giữa cõi non xanh sá gì

Óc tim này chẳng ai cho - thơ Bùi Minh Quốc


( “Ðảng cho ta trái tim giàu

Thẳng lưng mà bước ngẩng đầu mà bay”

                                                -Tố Hữu-)

Óc tim này chẳng ai cho
Tự mình chiêm nghiệm mà lo phận mình
Một đời,- một cõi nhân sinh
Thẳng lưng dẫu chạm thiên đình chẳng sao

Thứ Ba, 21 tháng 9, 2010

Hương cuội - Nguyễn Tuân

Hương cuội

Tác giả: Nguyễn Tuân

Đứa cháu đích tôn và lũ cháu ngoại đang loay hoay ngoài sân với những đồ đồng ngũ sự lổng chổng trên đám trấu và tro đẫm nước.
Ông chúng, cụ Kép làng Mọc, cũng đang loay hoay với mấy chục chậu lan xếp thành hàng dưới giàn thiên lý.
Trái với thời tiết, buổi chiều cuối năm gió nồm thổi nhiều.
Cơn gió nồm thổi nhẹ, như muốn nhạo cái ông già kia mặc cả một tấm áo trấn thủ bằng lông cừu trắng. Trời nồm nực, bức đến tắm nước lã được, ông cụ Kép mặc áo lông cừu xứ Bắc!

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Thi sỹ Bùi Giáng làm thơ Bút Tre


Một hôm nhà thơ Bùi Giáng ghé trụ sở hội Nhà Văn thành phố chơi. Lúc bấy giờ nhà thơ Thu Bồn, một ủy viên ban chấp hành hội Nhà Văn VN, đang đứng trò chuyện với nữ sĩ Thu Ba, trông thấy ông bèn gọi lại bảo rằng:
- Nghe đồn ông có tài xuất khẩu thành thơ, làm một bài cho anh em nghe chơi.
Bùi Giáng gãi tai trả lời:
- Lâu quá tui không có làm thơ, quên mất cả rồi.

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Một Cảnh Thu Muộn - Nguyễn Tuân

Một cảnh thu muộn

Tác giả: Nguyễn Tuân

- Hình như năm nay thu nó về sớm hơn mọi kỳ, phải không hở anh Cử?
Mặc phủ ra ngoài chiếc áo the, ông già sáu mươi vừa cài hết hàng khuy hổ phách nơi tà áo chiếc áo lụa Nguyễn ruộm màu tím than đã bợt, vừa ngẩng đầu hỏi người con thứ hai đang soạn bộ đồ trà cho cha uống tuần nước buổi sớm mai.
Cậu Cử mở qua loa cuốn lịch, thưa lại:

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Lửa nến trong tranh - Nguyễn Tuân

Lửa nến trong tranh

Tác giả: Nguyễn Tuân

Tên thực ông Tây già chủ đồn điền ấy là Rê-Bít-Xê. Nhưng người mình đã đông phương hóa cái tên Rê-Bít-Xê từ hồi ông còn là quan cai trị xứ này. Trước khi được về hưu để vỡ đồn điền giồng cà-phê ở hai vùng Nghệ An, Hà Tĩnh, ông Rê-Bít-Xê đã làm chức Công Sứ ở nhiều tỉnh Trung Bắc lưỡng kì và, sự thực, cái tên Rê-Bít-Xê được hóa chệch ra là Lê-Bích-Xa là từ cái hồi ông Tây đó bắt đầu lĩnh chức Đại Pháp Lưu Trú Quan ở tỉnh Quảng Ngãi.

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Pxysê và nhà chọc trời - O. Henry


Nguyễn Việt Long dịch

Nếu bạn là một triết gia, bạn có thể làm được điều này: leo lên nóc một tòa nhà lớn, chiếu tầm mắt từ độ cao ba trăm phút (1) xuống đám huynh đệ đồng loại để mà khinh bỉ họ như loài sâu bọ nhỏ mọn. Người ta bò, người ta chen vai thích cánh nhau và đứng vòng trong vòng ngoài, vô chủ đích, đần độn, ngu ngốc, hệt như những con cất vó trên mặt ao mùa hạ.
Đến nước ví họ chạy tung tăng như đàn kiến cũng không được, bởi vì con kiến, vốn có đầu óc suy xét đáng ghen tị, bao giờ cũng biết lối ngắn nhất để về nhà. Vị trí của con kiến trên mặt đất không cao, nhưng lệ thường là chúng đã về được tận nhà, lôi dép từ dưới gầm giường ra, còn bạn thì vẫn còn đang sa lầy trên đỉnh cao vị trí của mình, chân mắc kẹt trên các đầu cầu nổi.