Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 26)

Chương 26: Gặp Bố Vợ  

Hôm đó, thầy Saxena phải ngừng lớp giữa chừng. Một bác đưa tin đã truyền cho thầy một lá tin, thầy đọc tin rồi quay xuống lớp. 
- Ai là Hari, Ryan và Alok? - Thầy hỏi, thừa biết chúng tôi ngồi bàn đầu. Chúng tôi mau mắn giơ tay lên. - Đến phòng thầy Cherian. Thầy ấy muốn gặp các em ngay bây giờ.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng tim tôi đập loạn xạ như có một bộ não riêng. Có khi nào đây sẽ là hồi kết của đề án dầu bôi trơn? Liệu Cherian có họp thêm một Hội Kỷ nữa? Liệu ông ấy có bắt tôi cho cảnh sát vì đã mua kem cho Neha? Ông ấy có biết tôi đã thanh toán cả kem của ông ấy không?

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 25)

Chương 25: Ngày Của Những Bức Thư    

Ngày đầu tiên của học kỳ cuối mang đến cho tôi cảm giác đặc biệt y như ngày đầu tiên vào học ở đây. Chúng tôi dậy lúc sáu giờ để chuẩn bị cho lớp lúc tám giờ sáng. Ryan tắm xong, rồi chải đầu thật cẩn thận suốt hai mươi phút sau. Vậy mà chúng tôi vẫn đến sớm. Đó là môn “Đông lạnh và Điều hòa nhiệt”, còn gọi là Đông Điều, của thầy Saxena.
Đây là một giáo sư kỳ cựu, và nghe đồn sẽ là đề cử tiếp cho chức trưởng khoa. Đấy là nếu Cherian chuyển đi làm việc khác, hoặc qua đời. Mà cả hai khả năng ấy đều không dễ gì xảy ra trong lúc này, nên thầy Saxena đành hài lòng dạy sinh viên năm cuối cách giữ lạnh mọi thứ. Ba đứa tôi tới lớp sớm nhất, thế mà thầy đã ở trong lớp rồi.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 24)

Chương 24: Mình Có Làm Nổi Không?     

Neha. Cái tên đã khiến tôi mất ngủ bao đêm. Vâng, tấm bằng kỹ sư của tôi đã bị vứt vào sọt rác. Vâng, có thể chúng tôi đã tốn công vô ích khi nai lưng ra trong phòng thí nghiệm của thầy Veera để suốt ngày pha trộn loại dầu này vào loại dầu khác. Vâng, có thể tôi sẽ vẫn phải nhận một lời nguyền trong học bạ để rồi không kiếm nổi việc nào ra hồn.
Nhưng tất cả những điều này đều không quá khủng khiếp đến độ khiến tôi mất ngủ triền miên. Thật ra mà nói, bốn tháng bị đình chỉ lại là khoảng thời gian khá tốt để tôi lấy lại nhịp ngủ ổn định. Nhưng người duy nhất có giọng nói, mùi hương, hình bóng và cảm giác luôn lần mò đến bên giường tôi mỗi đêm, khiến tôi không tài nào chợp mắt được, lại là Neha.

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 23)

Chương 23: Kẹo Sữa Hạt Điều   

Hai tháng sau khi nhận quyết định đình chỉ học, Alok trở về Kumaon. Những nẹp bó bột vẫn phải để nguyên, và bác sĩ nói ngay cả khi tháo chúng ra rồi thì chân trái cậu ấy vẫn sẽ hơi bị cà nhắc. Một giá quá rẻ để đổi lấy sinh mạng, mặc dù điều đó có nghĩa là suốt đời Alok sẽ không thể quên được cái đêm định mệnh ấy.
Chúng tôi vào viện thăm cậu ấy hằng ngày, vì chẳng còn gì khác để làm. Việc về quê trong học kỳ bị đình chỉ chưa từng được nhắc tới. Bằng một cách nào đó, chúng tôi biết mình phải ở lại Kumaon để được gần nhau. Không có nhiều người bắt chuyện với chúng tôi. Nếu có thì chỉ là vì họ muốn nghe tận tai chuyện xảy ra - chúng tôi đã làm gì, Hội Kỷ ra sao, vì sao Alok nhảy, vân vân.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 22)

Chương 22: Ryan Lên Tiếng   

Tôi đã làm hỏng hết mọi thứ. Chết tiệt thật, Béo đang phải nằm trong phòng hồi sức, cố giành giật sự sống. Thật là một thảm họa đúng không? Toàn bộ cái Chiến dịch Quả lắc này là một sai lầm lớn - ít ra là về mặt tính toán. Nếu Béo không tiếc một đồng để gọi cú điện thoại đó, mà hơn thế, nếu cậu ấy đừng đi thi mọi chuyện đã khác hẳn rồi.
Mà gì thì gì, ít ra cậu ấy phải biết nghĩ hơn là nhảy lầu tự tử chứ. Cậu Alok này bị sao thế nhỉ, mà cả Hari nữa? Bao giờ họ mới trưởng thành được. Giờ bạn sẽ nói rằng, chẳng qua tôi không chịu nhận lỗi. Ryan sẽ đổi lỗi cho bất kỳ ai - bố mẹ, bạn bè, trường học, ngay cả Thượng đế - bất kỳ ai, miễn không phải bản thân cậu ấy.

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 21)

Chương 21: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (6)

Trước giờ tôi chưa bao giờ phải ngồi trong khoang xe cấp cứu cả. Thật rùng rợn làm sao. Cứ như thể cả một bệnh viện được ra lệnh phải thu xếp sơ tán ngay lập tức vậy. Nào dụng cụ y khoa, ống truyền dịch, dịch truyền, hộp y tế bày kín quanh hai chiếc cáng. Chẳng còn mấy chỗ cho tôi và Ryan đứng, khi Alok còn đang nằm nhoài trên cáng. 
Thì với mười ba vết rạn xương, bạn được ưu ái nằm cáng là đúng thôi. Tấm ga vốn trắng toát, giờ đã phủ loang màu máu của Alok. Chẳng thể nhận diện được người nằm đó chính là bạn tôi, bởi hai mắt cậu đang trợn ngược lên còn lưỡi thì thè lè như một ông cụ quên mang răng giả.

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 20)

Chương 20: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (5)

Trong phòng Hội đồng, ánh đèn tù mù, một sự im lặng chết chóc bao trùm, và hầu hết những người có mặt ở đây đều là người cao tuổi. Chừng mười thầy ngồi vòng quanh một bàn bán nguyệt, còn những sinh viên bị cáo phải đứng ở ngay giữa. Như vậy, các ông thầy có thể bắn câu hỏi cho bị cáo từ mọi phía, và vị trí trung tâm đảm bảo khoảng cách từ bị cáo đến mỗi thầy là tối thiểu.
Nói cơ bản, đây là một thiết kế mang tính hiệu quả hơn so với một phiên tòa xử án, chắc là vì đã qua tư vấn của môn Kỹ Quản Công. Thầy chủ nhiệm Shastri ra lệnh cho chúng tôi đi tới chỗ của mình. Ba đồng chủ tọa là chủ nhiệm Shastri, giám đốc Verma và trưởng khoa Cherian. Thầy Veera là một trong bảy vị còn lại, những người không có ảnh hưởng gì lắm tới phán quyết.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 19)

Chương 19: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (4)

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi cánh cửa văn phòng thầy Cherian lại mở ra và ấn định số phận ba đứa chúng tôi, tôi chỉ biết ngồi đờ ra, chui vào cái vỏ ốc bên trong của mình, bỏ ngoài tai những gì Ryan và Alok nói, như thể cả hai chưa hề nói gì. Những viễn cảnh tương lai mở ra trong đầu tôi.
Chỉ sáng mai thôi, toàn thể giáo sư và sinh viên ở Kumaon và các ký túc khác sẽ biết tới vụ này. Bị bắt quả tang ăn cắp đề thi từ phòng thầy trưởng khoa, có phải chuyện chơi đâu! Có khi giám đốc học viện cũng sẽ xuống giải quyết. Nếu được, Cherian chắc sẽ xử bắn hết cả ba đứa, mà gì thì gì, lão cũng chắc chắn sẽ không nương tay tẹo nào đâu.
Cái ủy ban ấy gọi là gì nhỉ? À, Hội đồng Kỷ luật, gọi tắt là Hội Kỷ, chuyên phán quyết số phận những đứa phá nội quy. Tự dưng điểm tổng kết năm phẩy trở nên tuyệt vời hẳn lên với tôi. Ước sao tôi được tốt nghiệp khỏi chốn này, hạng xoàng thôi cũng được, và mọi chuyện sẽ trôi qua hết.

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 18)

Chương 18: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (3)


Chúng tôi không muốn để lại bất kỳ dấu vết gì về sự hiện diện của mình. Lần đầu trong nhiều năm, chúng tôi đi bộ tới học viện thay vì ngồi trên xe của Ryan, lẳng lặng đi ngang qua dãy ký túc, tay cầm sách như thể đi tới thư viện để học đêm.
- Thế sao bố mẹ cậu lại kiếm chồng cho chị cậu sớm thế? Chị ấy bao nhiêu tuổi rồi? - tôi thì thào, trong bụng bồn chồn loạn cào cào.
- Mới hai mươi ba. Tớ nghĩ họ chỉ nên bắt đầu kiếm đám khi tớ đã ra đi làm rồi, vì lúc ấy tớ đăng ký vay tiền sẽ dễ hơn nhiều, - Alok đáp.
Tôi đồng ý.
- Đấy là nếu tớ kiếm được việc. Mà có mấy ai người ta nhận một kẻ năm phẩy đâu, - cậu ấy than.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 17)

Chương 17: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (2)

Trong đời, có những khoảnh khắc ta thấy sợ đến mức phải hét toáng lên, và có những khoảnh khắc ta thấy sợ trên cả sợ, đến mức điếng người cứng đơ, như thể bị hóa thạch trong một khối băng và không bao giờ sống lại được nữa. Khi thầy Cherian xuống xe và bước về phía tôi, nói đúng hơn là về phía chiếc xe của ông, toàn thân tôi hóa đá.
Ông dắt xe tới đứng ngay cạnh tôi. Lẽ ra tôi nên bước xuống xe, nhưng tôi đã quá hoảng loạn nên không thể nhúc nhích được dù chỉ một li. Tôi nghe tiếng tim mình đập thình thịch, còn vang hơn cả giọng ông cất lên.
- Đây là xe tôi, ông nói.
“Đúng rồi, tôi nghĩ, mười trên mười”Tôi có thể kiểm soát được mình, bụng thầm bảo dạ, và cố hít thở.

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 16)

Chương 16: Ngày Dài Nhất Đời Tôi (1)


Người ta cứ nói, chẳng có ngày nào là quá hệ trọng trong đời bạn, nhưng tôi cam đoan với bạn rằng, cái ngày triển khai Chiến dịch Quả lắc là ngày đáng nhớ và dài nhất trong quãng đời IIT của tôi. Mỗi thời điểm, mỗi sự kiện đều hiện lên sinh động và mới mẻ trong tâm trí tôi như chỉ vừa xảy ra hôm qua.
Đó là ngày lay chuyển cả cuộc đời chúng tôi, hoặc ít ra là lay chuyển chúng tôi. Không có một ngày cụ thể nào được định sẵn cho Chiến dịch Quả lắc, mà chúng tôi đều ngầm hiểu rằng, đó là ngày tôi hoàn thành nhiệm vụ lấy chìa khóa. Chưa đầy một tuần nữa là đến kỳ thi, nên chúng tôi chắc mẩm lúc này thầy Cherian đã soạn đề xong xuôi rồi.
Và lẽ tất nhiên, chúng tôi sẽ phải dành ra một khoảng thời gian nhất định để chuẩn bị đáp án. Thế nên, phải triển khai càng sớm càng tốt.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 15)

Chương 15: Chiến Dịch Quả Lắc


Hôm sau, khi đang ngồi trên thảm cỏ Kumaon, Ryan bảo chúng tôi:
- Này các cậu cứ nghe tớ nói đã.
- Không không, cậu không được phép. Làm ơn hãy chấm dứt sự ngớ ngẩn này, - Alok phản đối.
- Alok có lý đấy, - tôi ủng hộ, nhưng chưa rõ hẳn vì sao.
- Thì các cậu chỉ cần nghe tớ nói một phút thôi? Các cậu không phải làm gì hết, - Ryan nói, bắt đầu hơi mang tính thuyết phục.
- Được thôi, - tôi nói.
- Chúng mình đã sống ở đây được ba năm rồi đúng không? Mà đến giờ mình đã có được những gì chứ? - Ryan hỏi.
- Thôi đừng bắt đầu chửi bới hệ thống như phân nữa Ryan. Vào thẳng vấn đề đi, - Alok giục. - Được rồi, được rồi, - Ryan nhận ra khán giả của mình không phải là một đám kiên nhẫn cho lắm. Rồi cậu ấy rút từ túi áo ra một tờ giấy - hai tờ A4 dính vào nhau - và đặt lên cỏ.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 14)

Chương 14: Vodka


Alok trở về từ chuyến thăm nhà với vẻ phiền muộn cùng cực.
- Bố mẹ cậu sao rồi? - tôi hỏi, để ý thấy hôm nay cậu ấy im lặng khác thường, ăn ở Sasi mà chẳng buồn hỏi xem món đặc biệt trong ngày là gì.
- Thì vẫn là khốn khổ như mọi ngày thôi. Cuối tuần trước lại xảy thêm vụ động trời. Lại có một đám hợp với chị tớ lắm, nhưng nhà tớ chẳng ho ra nổi tiền xu. Thế nên, hoặc là nhà tớ phải từ chối, hoặc là phải ghi giấy nợ nhà họ, nghĩa là sau này khi tốt nghiệp rồi, tớ phải kiếm việc mà trả.
- Nan giải nhỉ, - Ryan lên tiếng, khi vừa tỉnh cơn gà gật.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 13)

Chương 13: Một Năm Nữa Trôi Qua


Chúng tôi đang chè chén trên sân thượng học viện. Giờ đã là sinh viên năm ba, rượu chè không còn là thứ mới mẻ nữa. Điều này cũng có nghĩa là chúng tôi có thể uống bớt đi và không cần phải nôn ọe để chứng tỏ mình đã có một buổi nhậu xả láng. Hôm nay, chúng tôi muốn uống cho quên sầu vì hai lý do.
Đầu tiên, sau một năm ròng xem xét hồ sơ, khoa cơ khí đã lạnh lùng từ chối dự án dầu bôi trơn của Ryan. Hai là, tôi đã làm hỏng thêm một bài thi vấn đáp nữa. Riêng việc thi trượt vấn đáp thì không còn ai cừ hơn tôi.

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 12)

Chương 12: Neha Lên Tiếng


Anh Samir thân, Em không biết khi nào, và bằng cách nào, anh sẽ đọc được những dòng này, nhưng em vẫn cứ phải viết. Lúc nào em cũng nghĩ tới việc hồi âm lá thư cuối cùng của anh, lá thư anh chỉ để lại cho mình em, dù sự đặc biệt ấy không khiến em thấy vui lên chút nào. Nhưng điều này thì em đã nói anh nghe rồi.
Gì thì gì, để em kể anh nghe về chàng trai này em mới quen. Anh có thể gọi Hari là bạn trai em cũng được, nhưng em thì chưa. Anh ấy là một sinh viên, anh có tin được không? Anh còn nhớ chúng mình đã ghét tất tần tật những sinh viên IIT sống trong trường không? Bọn em gặp nhau trong một hoàn cảnh hết sức lạ lùng, ở anh ấy toát lên một vẻ gì đó cuốn hút em ngay từ lần chạm mặt đầu tiên.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 11)

Chương 11: Món Quà


Tôi là một con người có tâm hồn thật xấu xí, và điều này thể hiện ngay ở việc tôi phân công Alok vào những lớp sáng, viện lý do rằng cậu ấy đã quen với việc dậy sớm trong những ngày học cùng Venkat, trong khi lý do thật là độ tin cậy thấp tịt của cả tôi và Ryan khi được giao những nhiệm vụ lúc bình minh.
Tôi nhận ra rằng kế hoạch HĐK thật tuyệt, vì mình chỉ phải chịu trách nhiệm đúng hai môn một khóa. Những môn còn lại, Alok và Ryan đưa cho tôi tất cả các lời giải bài tập (để tôi sao chép) và vở ghi (để tôi photocopy). Ngược lại, tôi cũng làm vậy với hai môn mình được giao. Chúng tôi giờ chỉ phải mất một đến hai tiếng học bài mỗi ngày, còn lại bao nhiêu thời gian trống để xem phim, vi vu đường phố, ăn tiệm, chơi cờ, chơi xếp chữ, chơi bóng chày trong nhà, ngủ, chơi bóng quần (vâng, Ryan lại cố ép tiếp) và tất nhiên, rượu chè và cần sa.

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 10)

Chương 10: Hợp Tác Để Kiểm Soát


- Đây, mỗi người một bản. - Ryan đưa cho mỗi đứa chúng tôi một tờ giấy có tựa đề: KẾ HOẠCH HĐK.
Tôi đã quên khuấy về cái kế hoạch này, nhưng rõ ràng là Ryan còn nhớ như in. Cậu ấy còn thảo ra hẳn một văn bản đàng hoàng nữa chứ. Lúc này chúng tôi đang ngồi ăn ở quán Sasi, Alok còn mải cắm mặt vào đĩa bánh parantha thứ hai, thì Ryan chìa ra kế hoạch cho toàn bộ quãng thời gian còn lại ở IIT của chúng tôi.
- Gì cơ? - Những ngón tay nhón mỡ của Alok làm tờ giấy lấm lem, rõ là cậu ấy cần giấy ăn hơn là một mớ kế hoạch IIT. Cảnh tượng Alok ăn uống toát lên một vẻ quá riêng tư khiến tôi chẳng dám nhìn lâu.
Tôi đọc nội dung một lượt. Hợp tác để Kiểm soát. Hệ thống IIT bất công là vì: Nó kìm hãm tài năng và tinh thần cá nhân. Nó bòn rút những năm tháng tươi đẹp nhất của những thanh niên tinh hoa nhất đất nước. Nó đánh giá ta bằng một hệ thống điểm GPA hà khắc khiến các mối quan hệ bị phá vỡ. Các ông thầy không quan tâm chút nào tới sinh viên. Các trường IIT hầu như chả đóng góp gì cho đất nước.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 9)

Chương 9: Học Thuyết Con Chuột


Đúng như tôi đoán, Ryan xị mặt ra vì sự quay trở lại quá dễ dãi của Alok, nhưng việc này không kéo dài bởi chẳng ích gì. Sau khi Alok khóc thêm mấy chặp nữa, chúng tôi lại ôm chầm lấy nhau và bộ ba chính thức tái hợp. Chúng tôi vui vẻ lờ tịt đi những lời nguyền rủa qua kẽ răng của Venkat, vì cậu ấy có đống sách, còn chúng tôi có nhau.
Ryan mở tiệc để đánh dấu sự kiện lịch sử này. Cậu ấy tự mình sắp xếp mọi thứ, kể cả việc dọn phòng mình - chỉ riêng việc này đã ngang tầm với một chiến công của Hercules, bởi đã hàng tháng trời cậu ấy chẳng hề đụng chạm gì tới lớp bụi trong phòng, dù chỉ bằng một cái hắt xì hơi.
- Nhưng sao cậu ấy lại đặt tên nó là Tiệc Chuột nhỉ? - Alok thắc mắc.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 8)

Chương 8: Một Năm Sau


Tôi biết 365 ngày đã trôi qua kể từ khi Alok tách nhóm vì hôm nay đúng là ngày niêm yết kết quả học kỳ ba. Chẳng có gì thay đổi; vẫn là năm phẩy mấy, vẫn là một vết xăm đại diện cho cá nhân bạn ở xã hội IIT này. Ryan và tôi vào trường xem kết quả, nhưng đó chỉ là ngẫu nhiên, vì lý do chính là chúng tôi muốn leo lên nóc học viện chơi.
Tôi không nhớ rõ lần đầu chúng tôi phát hiện ra sân thượng này là khi nào, nhưng chắc là ngay sau khi chúng tôi tập tành hút cần sa, nghĩa là ngay sau khi chúng tôi bắt đầu nốc vodka, nghĩa là ngay sau khi chúng tôi mon men nghe nhạc Pink Floyd. Pink Floyd, vodka, cần sa và nóc học viện; rốt cuộc thì chúng tôi đã tìm ra những thứ đáng sống trong cuộc đời này, những thứ giúp cho chúng tôi chịu đựng được quãng thời gian ở IIT, đặc biệt là với những kẻ năm phẩy mấy.

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 7)

Chương 7: Alok Lên Tiếng


Béo, mít ướt, thợ cày, phản bạn, ẽo ợt, đó là những hình ảnh của tôi trong mắt các bạn. Chắc hẳn các bạn nghĩ về tôi như một đứa bé không chịu lớn, một thần đồng bất diệt chỉ muốn khoe sổ liên lạc chói sáng cho bố mẹ hết năm này qua năm khác. Các bạn có quyền phán xét tôi thoải mái, phán xét thói ca cẩm vì điểm số của tôi, việc tôi bỏ nhóm, việc tôi ngần ngại không muốn cắt đứt sợi dây rốn chăng ngang cả Dehli, nối suốt từ Rohini Colony tới khuôn viên IIT, gắn kết tôi với mẹ tôi. Nhưng xin các bạn cho tôi cơ hội được nói vài lời theo cách của tôi, vâng, vì tôi là Alok Gupta, và Hoàng thượng Hari đã đồng ý để dành một khoảng tí hon này cho tôi được bày tỏ nỗi lòng. Nhưng trước khi bày tỏ, tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện. Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé sống trong một gia đình dưới mức trung lưu ở ngoại ô Delhi.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 6)

Chương 6: Loại Năm Phẩy


- Có kết quả rồi! - Alok lay vai gọi Ryan dậy vào một sáng thứ Bảy như thể Ấn Độ đã thắng Cúp Thế giới hay đang có đám phụ nữ khỏa thân lăn lộn ngoài sân cỏ. - Có kết quả thi cuối kỳ rồi!
- Tớ muốn ngủ. - Ryan vùi sâu vào dưới tấm chăn mà Alok cuối cùng cũng giật được xuống.
Khi chúng tôi tới giảng đường, một đám đông sinh viên đã bâu vào bảng thông báo kết quả học kỳ đầu. Những điểm số này sẽ giúp tính ra điểm trung bình, gọi tắt là GPA, trên thang điểm 10 của học kỳ đầu tiên. Những đứa đứng đầu sẽ có điểm gần 10.00, và điểm trung bình là khoảng 6. 50. Nhưng chúng tôi lại ở nấc gần bét. Alok bấm lia lịa chiếc máy tính bỏ túi.

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 5)

Chương 5: Hãy Ôn Tập Thay Vì Gây Chiến


Mỹ giương súng chĩa thẳng vào Iraq, và những nạn nhân tử thương đầu tiên là loạt bài kiểm tra chính (hay còn gọi là thi cuối kỳ) của chúng tôi. Cách khuôn viên trường tôi hàng mấy ngàn cây số, một ông độc tài chuyên chế tìm cách thôn tính lãnh thổ của một ông độc tài chuyên chế khác.
Chỉ có điều thật tình cờ, cả hai nước đều ngập tràn dầu lửa, khiến cả thế giới buộc phải dõi theo. Rồi tiếp đến quốc gia hùng mạnh nhất thế giới bèn lớn tiếng yêu cầu ông độc tài lớn hãy cuốn xéo ngay. Ông độc tài lớn nào có chịu, và chỉ sớm thôi ông sẽ được nếm mùi vũ trang.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Ba Chàng Ngốc - Chetan Bhagat (chương 1-4)

Giới Thiệu

Bạn muốn biết cách luyện thi vào một trường đại học hạng nhất? Ôi thôi đi, dễ chừng một nửa số cây trên thế giới đã bị đốn để in các loại sách có khi đều đáng vứt vào sọt rác rồi còn gì. Bạn muốn một cuốn cẩm nang dạy cách sống sót qua những năm đại học? Thế cũng thôi đi, đến chúng tôi còn chẳng hiểu làm sao có thể gắng gượng được đến phút cuối nữa là.
Còn nếu các bạn muốn tìm một tấm gương tày liếp về sự sa ngã nơi giảng đường một khi bạn không biết suy nghĩ cho tử tế, thì đây, câu chuyện về chúng tôi - ba ngôi sao thời trung học nhưng lại thành ra Ba chàng ngốc đì đẹt điểm trung bình ngày đại học với đủ trò quậy phá, gian lận, và cũng là Ba chàng ngốc luôn sát cánh bên nhau nếm trải nào tình bạn khắc cốt ghi tâm, nào tình yêu vượt qua mọi rào cản, nào tình thầy trò sáng trong thân thiết, nào tình cảm gia đình sẵn sàng xả thân.

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Gió gác Sơn Nam - thơ Trần Huyền Trân

“Kỷ niệm với Thâm Tâm và Nguyễn Bính”

Gió lên về gác Sơn Nam
Áo thơ gió thổi, đèn tàn gió lay
Ý thơ lộng gió còn bay
Ba ta, ba chiếc bóng gầy, đèn khuya
Đêm dài tù túng đi về
Ngọn đèn trang giấy cùng chia cái nghèo

Hành phương Nam - thơ Nguyễn Bính

Đôi ta lưu lạc phương Nam này
Trải mấy mùa qua, én nhạn bay
Xuân đến khắp trời hoa rượu nở
Mà ta với người buồn vậy thay

Lòng đắng sá gì muôn hớp rượu
Mà không uống cạn mà không say
Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã
Mà áo khinh cừu không ai may

Người giam chí lớn vòng cơm áo

Độc hành ca - thơ Trần Huyền Trân

Ớ kìa! Thiên hạ đang say
Ớ nghìn tay nắm nghìn tay đang cười...
Nhớ ngươi, nhạt thếch rượu đời
Tay vo chỏm tóc, ta ngồi ta ca.

Tình tang lỗi nhịp mình ta
Thương về đầu bạc, xót ra má hồng
Đèn chong, ai vợ không chồng
Võng đưa ai mẹ bế bồng không con
Nằm đây thép rỉ son mòn

Tráng ca - thơ Thâm Tâm

Gác Sơn Nam, gác đèo bòng
Có ba mái tóc bềnh bồng bên nhau...
Gió gác Sơn Nam - Trần Huyền Trân.
*
Hôm nay bỗng dưng nhớ thơ của ba thi nhân nhóm Áo bào gốc liễu. Phải chăng vì hết rượu nên nhớ hơi rượu bừng bừng trong thi phẩm của các ông?
-------------
Sinh ta, cha ném bút rồi
Rừng nho tàn rụng cho đời sang xuân
Nuôi ta, mẹ héo từng năm,
Vắt bầu sữa cạn, tê chân máu gầy
Dạy ta, ba bảy ông thầy

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Mười năm - thơ Khuyết danh

Chị ơi thôi đợi làm chi
Mười năm người có tin gì về đâu
Thời gian vun vút bóng câu
Lỡ mai tóc chị bạc mầu thì sao?

Đất thì rộng trời thì cao

Xem Truyện Quỷ - thơ Vũ Hoàng Chương

Ngõ nhớ hoa vàng, gác nhớ trăng
Chiêm bao dợn tuyết gối ngờ băng
Sương vây bể xám lòng hoang đảo
Nằm hứng thơ mưa độc vận bằng
Phới gót mùa say về ẩn hiện
Giữa đôi hàng chữ sách Khiêu Đăng
Xôn xao vò nậm bừng hương cúc
Thu nhập hồn men cựa đó chăng?

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015

Bơ vơ - Vũ Hoàng Chương

Mòn con mắt đợi cổng trường
Người ta về... các ngả đường xôn xao
Bóng ai nào thấy đâu nào
Mây càng thấp gió càng cao... Một mình
Không gian ngoảnh mặt làm thinh
Giọt mưa xuân cũng vô tình trêu ai
Mưa đầy tóc, gió đầy tai

Gặp lại cố nhân - Vũ Hoàng Chương

Xa xôi lòng những ước ao
Trăng ai rèm gấm, hoa nào vườn xuân
Người xưa, này vẫn cố nhân
Mà ôi thôi! đã phong trần cả hai
Vắng tanh lòng gái đời trai
Đèn khêu tỏ ngọn đêm dài khóc nhau
Cười to cho vỡ thương đau
Giấc mơ xưa gối chung đầu mà say
Bao năm vị đắng mùa cay

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015

Uống rượu tiêu sầu - Thơ Cao Bá Quát

Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy,
Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười.
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời,
Tiêu khiển một vài chung lếu láo.
Ðoạn tống nhất sinh duy hữu tửu,
Trầm tư bách kế bất như nhàn.
Bóng thiều quang thấp thoáng dưới Nam san,
Ngoảnh mặt lại cửu hoàn coi cũng nhỏ.
Khoảng trời đất cổ kim, kim cổ,
Mảnh hình hài không có, có không?
Lọ là thiên tứ vạn chung.
*
Nguồn: Tuyển tập thơ ca trù - Nhà xuất bản Văn Học - Hà Nội, 1987.

Đôi bờ - thơ Quang Dũng

Thương nhớ ơ hờ, thương nhớ ai?
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về một sớm mai?

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Kinh thành em có nhớ bên tê?
Giăng giăng mưa bụi quanh phòng tuyến

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Nguyện cầu - thơ Hà Huyền Chi

Mưa đi cho ngập giếng đình
Ðể cho bèo tấm, lục bình gặp nhau

Hai ta không ngớt nguyện cầu
Nước còn lưng giếng đã sầu đầy sông
Có trong ngờ vực mênh mông
Có trong tuyệt tận cái không có gì

Mưa khuya thầm gọi nhớ về
Gọi đời phiêu lãng, gọi quê xa vời
Ðôi lòng cùng có mưa rơi
Lại dòng sông trắng ngầm trôi trắng hồn...

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

Carmen - tác giả: Prosper Mérimée

Carmen


NXB Văn Học, 1981.
Dịch giả: Tô Chương
*

Người phụ nữ nào chẳng đắng như mật. Song có hai trường hợp tỏ ra dễ thương: trên giường cưới và trên giường chết.

PALAĐAT [nhà thơ Hy Lạp cổ đại, sống vào thế kỷ V trước CN]

I

Từ lâu tôi vẫn ngờ rằng các nhà địa lý học không nắm vững điều họ nói, khi họ đặt chiến trường trận Munđa vào xứ sở của người Baxtuli Pêni, gần thành phố Munđa mới, cách Marbenla chừng hai dặm về phía bắc. Theo phỏng đoán của riêng tôi dựa trên văn bản của tác giả vô danh cuốn Benlom Hixpanienxơ, và dựa trên một vài tại liệu thu lượm được trong thư viện đặc sắc của công tước Oxuna, tôi cho là phải tìm ở quanh vùng Môngtila địa điểm đáng ghi nhớ của trận sống mái cuối cùng giữa Xêda và các chiến sỹ bảo vệ nền cộng hòa. Đầu mùa thu năm 1830, nhân đang ở Angđaludi, tôi đã đi một chuyến khá lâu để giải quyết những nghi vấn còn tồn tại đối với tôi. Tôi hy vọng bản luận án mà tôi sắp công bố sẽ xóa bỏ mọi điều nghi hoặc còn sót trong trí của tất cả những nhà khảo cổ thành thực. Trong lúc chờ đợi bản luận án của tôi giải quyết được vấn đề địa lý đang làm các nhà bác học châu Âu phân vân, tôi muốn kể các bạn nghe một câu chuyện nhỏ, câu chuyện ấy không quyết đoán trước điều gì đối với vấn đề lý thú về địa điểm thành Munđa cả.

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Trại súc vật (Animal Farm) - tác giả George Orwell (tiếp theo và hết)

Chương 7


Mùa đông năm đó rất khắc nghiệt. Bão rồi đến mưa, sau đó là tuyết và băng giá, sang tháng hai mà băng chưa tan. Thế mà lũ súc vật vẫn miệt mài xây dựng lại cối xay gió, chúng biết rằng người ta đang theo dõi chúng và bọn người độc ác ấy sẽ có cớ để vui mừng nếu chúng không hoàn thành công trình đúng hạn.
Để trêu tức chúng, người ta còn làm ra vẻ không tin là Tuyết Tròn đã phá cối xay gió, họ bảo rằng nó sập là do tường mỏng quá. Nhưng lũ súc vật thì tin chắc là không phải thế. Dù sao chúng cũng quyết định sẽ xây tường dày một mét chứ không phải bốn mươi phân như trước đây nữa, và như vậy thì cần phải khai thác nhiều đá hơn trước. Mỏ đá chìm dưới tuyết trong một thời gian dài nên không thể bắt đầu được. Sau đó thì trời tuy có lạnh nhưng khô ráo, nhưng công việc quả là khủng khiếp, lũ súc vật không còn hăng hái như xưa nữa.

Trại súc vật (Animal Farm) - tác giả George Orwell (tiếp)

Chương 3


Phải công nhận là chúng làm việc rất chăm, không quản mệt mỏi, chỉ cốt thu hoạch cho xong! Công khó của chúng đã được đền bù, chúng thu được nhiều hơn dự kiến.
Đôi khi chúng cũng gặp một số khó khăn vì tất cả công cụ đều được làm để dành cho người chứ không phải cho súc vật, mà muốn sử dụng công cụ đó thì phải đứng được trên hai chân sau. Nhưng phải nói bọn lợn là một giống thông minh - khó đến đâu chúng cũng có cách. Còn lũ ngựa thì hiểu rõ từng thửa ruộng, mà cắt và vun cỏ thành đống thì chúng làm thạo hơn ông Jones và gia nhân nhiều. Bọn lợn không làm mà chỉ hướng dẫn và kiểm tra các con khác. Với kiến thức như thế thì việc chúng nắm vai trò lãnh đạo là đương nhiên.

Trại súc vật (Animal Farm) - tác giả George Orwell

Chương 1


Ông Jones, chủ Điền Trang đóng cửa chuồng gà, nhưng vì say quá nên quên đóng cửa chuồng lợn. Với chiếc đèn bão trong tay, đung đưa, khi sang phải, khi sang trái, ông lảo đảo đi qua sân, tới cửa sau thì lấy chân đạp ủng ra và bước vào bếp để uống nốt vại bia cuối cùng trong ngày rồi leo lên giường, nơi vợ ông, bà Jones đã ngáy khò khò.
Ngay khi đèn trong phòng ngủ vừa tắt, đây đó bỗng dậy lên những tiếng sột soạt, thì thầm. Ngày hôm đó có tin đồn rằng Thủ Lĩnh, một con lợn đực trắng, từng được huy chương trong một cuộc triển lãm, đêm hôm trước có một giấc mơ kì lạ và muốn kể cho mọi loài cùng nghe. Chúng thỏa thuận với nhau là ngay sau khi ông Jones đi ngủ sẽ tập trung trong nhà kho lớn. Tất cả các con vật trong trang trại đều kính trọng Thủ Lĩnh (chúng gọi nó như vậy, mặc dù khi đi dự triển lãm nó mang tên Willingdon Điển Trai) và sẵn sàng hi sinh giấc ngủ để được nghe nó nói chuyện.

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Cô lái đò - thơ Nguyễn Bính

Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô gái ở bến sông kia
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề.

Nhưng rồi người khách tình quân ấy
Đi biệt không về với bến sông
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Bài hành đón tuổi bốn mươi - Tác giả: Thanh Nam

Én nhạn về nam, xuân rồi đây
Chợt thèm ly rượu, chút mưa bay
Gọi về trong đáy hồn lưu lạc
Những bước chân xưa nhạt dấu giầy
Bạn cũ hay nương theo rét lạnh
Về đây cùng nhập một cơn say
Uống ly thứ nhất mừng tao ngộ

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 17 - 20)

Chương 17


Khi Batsana vào buồng toa xe, ở đó đã có hai hành khách đang mê mải chuyện trò với nhau. Một trong hai người rõ ràng là người vùng quê, người kia là người thành thị. Batsana chào hỏi họ, quẳng cái túi vào ngăn hành lý, ngồi xuống và chúi mũi vào tờ báo.
Người nhà quê nói to:
- Không, thưa ông Rôlanđơ, chúng tôi không thích người cầm súng và người mẹ khóc lóc! Chúng tôi cần một hình tượng gì sao cho con người dẫu tim bằng đá đi nữa cũng phải khóc khi nhìn tượng đài.
- Nếu vậy thì hãy đi tìm Lêônacđô đa Vanhxi hay Mikêlănggiêlô, thưa ông Khuta! - Người trẻ tuổi đáp.
- Người dựng tượng đài “Những anh hùng còn đang lớn lên” ở Macnêuli hoàn toàn không phải là Mikêlănggiêlô! Vậy mà tượng đài ấy như thế nào, hả? Khi tôi nhìn thấy hai đứa trẻ trần truồng với thanh gươm khổng lồ trong tay, xin hãy tin tôi, tôi giàn giụa nước mắt! Hãy làm cho chúng tôi một cái gì tương tự như thế, và anh sẽ trở thành Lêônacđô đa Vanhxi của chúng tôi!
- Tôi không biết... Ông đã xem bản phác thảo của tôi, và hình như ông cũng thích bản phác thảo đó, phải không? - Người trẻ tuổi nói với giọng bực bội.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 12 - 16))

Chương 12


Sau khi Bulika chết, giáo sư ra lệnh không xếp bệnh nhân nào vào phòng Batsana và cha đạo, còn chiếc giường trống thì đem đi, để nó khỏi gợi cho hai người bệnh những ý nghĩ buồn phiền. Nhưng cái chỗ bỏ trống lại gây nên cảm giác nặng nề hơn nhiều so với chiếc giường không.
Mỗi sáng, khi thức giấc, Batsana và cha Iôram bất giác đưa mắt nhìn về cái chỗ mới đây đặt giường của Bulika và tim họ thắt lại vì nhớ đến những gì đã trải qua. Rồi cả ngày, trong lúc chuyện trò, hầu như cứ chốc chốc, đang nói nửa chừng họ lại ngừng lời, chờ một câu pha trò và một câu đối đáp bông đùa của Bulika.
Cứ như thế ngót hai tuần lễ. Rồi thời gian phát huy hiệu lực, Batsana và cha đạo dần dần đã quen với sự thiếu vắng Bulika...Một buổi sáng, cha Iôram hỏi Batsana một câu bất ngờ:
- Ông Batsana kính mến, hẳn ông sẽ được mai táng trong điện Pantéon Duđubixki chứ?

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 9 - 11)

Chương 9


Sang ngày thứ hai mươi hai, giáo sư cho phép Batsana trở mình trên giường. Bấy giò ông có thể nằm nghiêng, tay chống đầu và quan sát cả hai người nằm cùng phòng, trong tất cả vẻ rạng rỡ của họ. Rồi theo chỉ định của bác sĩ, ông phải tập thể dục chữa bệnh như thế này: trong hai tuần lễ, ông phải nắm chặt hai bàn tay vào, rồi lại xòe tay ra. Khi Batsana được phép ngồi lên, - đấy là vào ngày hai mươi sau lần “ân xá” đầu tiên - một cô gái vào phòng bệnh, cô đẹp lạ lùng, đến nỗi Bulika bỗng buông rơi lọ matsôni. Khi đấng thiên thần tóc đen nhánh, mắt xanh biếc ấy ngồi ghé xuống giường Batsana, cha Iôram làm dấu chữ thập và kêu lên:
- Bây giờ ông còn không tin Chúa nữa thôi, Batsana kính mến?!
- Tôi sẽ tin, miễn đây không phải là giấc mơ! - Batsana đáp, sửng sốt vì nhan sắc và sự mạnh dạn của cô gái.
- Dù là giấc mơ cũng được, miễn là cô ấy đến ngồi cạnh tôi. - Bulika thốt lên, và đến đây mới nhận thấy mình vẫn ngậm cái thìa trong mồm.

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 6 - 8)

Chương 6


Bảy ngày bảy đêm Batsana len lỏi trên hoang mạc cháy nắng trơ trụi. Hai ngày đầu, ông đi bộ, rồi lê bằng đầu gối, hai ngày sau ông bò. Khi đã suy kiệt, môi nứt nẻ, ông ngã sấp mặt xuống cát vàng nóng bỏng và cảm thấy cái chết gần kề, ông nằm ngửa lên, giương cặp mắt mờ đục nhìn mặt trời và lần đầu tiên trong đời, ông buột miệng oán trách vầng sáng kia.
- Tại sao ngươi đày ta đến chỗ chết, hỡi mặt trời?
Bỗng nhiên, hình ảnh một con người xuất hiện trên vầng mặt trời tròn như cái đĩa. Bóng người đó trùm lên Batsana.
- Anh là ai? - Batsana hỏi.
Chàng thanh niên gầy còm, chân đất, mắt xanh nhìn ông và Batsana không thể hiểu được sau lưng anh ta là mặt trời hay trên đầu anh ta tỏa ra vầng hào quang chói lọi.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (Ch 3 - 5)

Chương 3


Cái buồng bệnh ba giường thấm đượm mùi iôđôfooc lẫn với mùi cồn, mùi long não và mùi hơi ẩm của sàn nhà mới lau chùi. Để khỏi ngạt thở, bằng một cử động thận trọng Batsana kéo chăn che kín mũi, rồi cũng thận trọng như thế, ông tự xem mạch của mình. Tim đập như thời thơ ấu khi Basana nheo mắt, tựa đầu vào tấm vách, bắt đầu đếm: “Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, tám rưỡi, chín, chín rưỡi, mười!”. Batsana thôi không bắt mạch nữa và đặt tay lên tim. Tim im lặng. Sợ hãi, ông lại xem mạch. Mạch vẫn đập. Thế là ông chậm rãi thò mũi ra khỏi chăn. Một mùi găn gắt xông lên.
- Cửa sổ... - Batsana khẽ thốt lên.
- Cái gì? - Giường bên lên tiếng.

Quy luật của muôn đời - Nodar Dumbadze (ch 1 - 2)

Nodar Dumbadze là một trong số ít nhà văn Xô Viết tôi yêu. Trong tay tôi có hai quyển tiểu thuyết của ông đã được dịch và xuất bản ở VN, “Quy luật của muôn đời” và “Tôi thấy mặt trời”.
------------
Nodar Dumbadze

Quy luật của muôn đời


Người dịch : Phạm Mạnh Hùng
Nhà xuất bản Văn Học - tháng 9 - 1984

Quy luật của Muôn Đời là một tác phẩm nổi tiếng của Dumbatzé. Nhân vật chính trong tác phẩm là Batsana, một nhà văn nhà báo lớn, Câu chuyện diễn ra khi ông bị nhồi máu cơ tim, phải nằm trong bệnh viện. “Con người ta cần ốm nặng ít nhất một lần trong đời. Như vậy sẽ có dịp phân tích và đánh giá lại toàn bộ quãng đường đã qua..” (Lời Batsana). Thân thể nằm bất động trên gường bệnh, bằng suy tưởng, hồi ức, bằng trò chuyện với 2 người bệnh cùng phòng là Đức Cha Iôram và bác thợ giày Bulika, Batsana tìm lời giải đáp cho những câu hỏi: Ta sinh ra đời để làm gì? Hạnh phúc là thế nào? Bản chất của cái Thiện là gì? Cuối cùng ông đã tìm ra câu trả lời: Đó chính là Quy luật của Muôn đời.

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 7)

Chương 7: Cuộc mạo hiểm trong rạp chiếu bóng


Jo Ruggles rất thích đi xem chiếu bóng. Nó thích nhất là xem các phim về chuột Mickey. Phần lớn các phim khác không hấp dẫn nó nhiều, nhưng nó sẵn lòng vét từng nửa penny để mua một chỗ ngồi “loại bốn penny” vào chiều thứ bảy. Nhưng phải để dành khá lâu mới được bốn penny. Cho nên gần đây nó nghĩ ra cách đứng ở bên ngoài một Phòng Trà lớn trong thành phố, mở cửa cho khách ra vào để kiếm được chút ít tiền. Nó trông thật khốn khổ nên các bà nhân từ luôn luôn nghĩ là nó đói, cho nó vài penny để mua bánh ngọt hoặc bánh sữa ăn. Hoá ra đây là một việc kiếm ra tiền và đôi khi nó được đến sáu penny một tuần.
Bà Ruggles không biết gì về việc này và nếu biết thì bà sẽ bực mình lắm. Bà không biết rằng, hầu hết các chiều thứ bảy Jo đều đi coi phim mà cứ nghĩ là nó đang chơi vui vẻ ở vườn hoa với những đứa trẻ khác. Bà Ruggles không thích cho trẻ con đi xem phim. Mỗi khi con bà xin mấy đồng penny đi xem phim chuột Mickey, bà luôn luôn trả lời:

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 6)

Chương 6: Cuộc thi con khỏe

- Tôi không thể hiểu được điều đó!
Bà Ruggles nói với bạn là bà Malit khi hai người đứng ngoài phố buổi chiều, bên những chiếc xe nôi. Bà Ruggles nói tiếp:
- Đến thứ bảy này cháu được bảy tháng mà vẫn chưa mọc một cái răng nào! Nếu như con chị nó - Kate - là đứa trẻ gầy nhất bác từng thấy thì thằng cháu William này lại thật bụ bẫm. Thật đúng là vận may của chúng tôi đấy! Bà xem đấy, bà Malit ạ, đúng là như thế đấy. Bao nhiêu năm nay rồi, chồng tôi không muốn nghe đến chuyện thi Con Khỏe. Mà chúng tôi còn có hai cháu sinh đôi nữa rất khỏe! Thế rồi một hôm, anh ấy về nhà - chả là tháng sau có cuộc thi Con Khỏe - anh ấy bảo tôi “Rosie, có một cuộc thi Con Khỏe đấy, thằng William nhà ta thế nào?”. Tôi cố không để lộ vẻ ngạc nhiên nói “Nó thế nào?”. Anh ấy nói tiếp: “William khoẻ hơn mọi đứa trẻ tôi đã thấy, mập hơn cháu ông Albert Berg. Chúng ta sẽ đem nó đi thi”.

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 5)

Chương 5. Cuộc phiêu lưu trên xe hơi


John Ruggles thích mọi thứ đồ vật có bánh xe chạy nhanh được. Nó biết hình dáng của hầu hết các loại xe oto trên đường. Phần lớn những lúc rỗi rãi nó đi lang thang quanh các nhà để xe và đứng ở các trạm xăng. Nó cũng đi tới sân xe lớn ở bên dưới lâu đài Otwell, nơi các bác lái xe đôi khi trao đổi những tin thú vị về các xe khác nhau trong sân. Nhiều khách du lịch đã đến thăm lâu đài này và đôi khi John cũng được họ cho vài cái bánh kẹp thịt hoặc bánh ngọt. Nhưng cái thích hơn cả là có thể được họ thuê trông cái xe của họ. Coi bộ đối với John thì điều đó còn thích hơn là trông cậu em William nhiều!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 4)

Chương 4. Hội “Bàn tay đen”


James Ruggles, thằng anh trong hai đứa sinh đôi, được gọi tắt là Jim. Nó cũng giống như cha nó và các chị nó, có rất nhiều ý đồ trong óc. Quả vậy, đôi khi nó tự nhủ nó có quá nhiều kế hoạch. Nó muốn đi phiêu lưu quan sát thế giới, nhưng trước mắt hình như nó mong được đi lần nữa tới Briwell cách đây sáu dặm. Đó là nơi xa nhất nó đã từng được đi.
Tuy nhiên, một đứa bạn đã nói cho nó biết ở Thư viện công cộng có rất nhiều chuyện hay, có thể vào đọc tự do. Sau khi đã đọc về những nhân vật anh hùng trong những chuyện này và về các hành động của họ, chẳng hạn như: những đứa trẻ đã đi săn cá voi hoặc bay vòng quanh thế giới trên những chiếc máy bay tự chế tạo ra, hoặc một cặp trẻ sinh đôi (Jim đặc biệt thích chuyện này) bị đắm tàu dạt lên một hòn đảo hoang, sống một năm liền bằng trái cây rồi trở về nhà trên một cái bè, mang theo những kho tàng tìm thấy trên đảo.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 3)

Chương 3: Kate mười một tuổi (cộng và trừ)


Nếu Kate không đẹp lắm thì ngược lại nó rất thông minh. Ông Ruggles nghĩ là nó thông minh giống mẹ. Còn theo bà Ruggles thì trí thông minh của Kate là do kế thừa truyền thống của gia đình họ nhà bà. Về điều này thì ông Ruggles nói rằng ông hy vọng là nó giống cậu Albert, em trai út của bà Ruggles. Bà Ruggles nghe thấy thế thì cũng không nói gì thêm vì Albert khi còn nhỏ cũng thông minh thật.
Trí tuệ của Kate dù bắt nguồn từ đâu chăng nữa thì vẫn phải thừa nhận là rất thông minh. Cho nên cha mẹ nó đã không ngạc nhiên khi thấy nó dự kỳ thi để lấy học bổng cùng với hàng trăm trẻ khác và đã đỗ kỳ thi viết, xếp thứ chín trong toàn quận. Mặc dù ông bố bà mẹ rất hãnh diện vì con, nhưng học bổng là dành cho các lớp ở trường trung học, mà trường trung học thì phải mặc quần áo đồng phục đặc biệt trong năm năm liền!

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 2)

Chương 2: Lily và cái váy lụa xanh


Lily Rose thích giúp việc trong nhà. Cô bé có thể rửa bát đĩa sạch sẽ và là một chuyên gia hỉ mũi và lau tai cho các em trai em gái cô. Niềm mơ ước lớn của cô bé là có một hiệu giặt. Nhưng không phải làm bằng tay như mẹ cô, mà là một hiệu giặt bằng hơi thực sự. Cô sẽ đi quanh, dặn bảo cho các cô gái làm việc trong những chiếc áo choàng trắng. Khi nào không làm việc đó thì cô ngồi viết thư cho các khách hàng, giải thích cho họ biết tại sao một cái khăn trông đã cũ kỹ giặt đi lại trở thành trông đẹp như mới. Lily Rose biết rất rõ về loại thư này, mẹ cô đã viết nhiều lần rồi.

Gia đình Lily - Eve Garnett (chương 1)

Eve Garnett

Gia đình Lily

(The Family from One End Street)

Nữ văn sĩ người Anh, bà Eve Garnett xuất bản tác phẩm “Gia đình Lily”, nguyên tác The Family from One End Street, năm 1937.
Truyện kể về một gia đình lao động đông con. Đời sống của họ rất chật vật, khó khăn, nhưng gia đình tràn ngập tình thương yêu và thật đầm ấm. Vợ chồng họ khéo nuôi dậy con cái bằng chính việc làm của mình: cần cù, trung thực, giản dị, lương thiện.
Gần 1 thế kỷ trước, người bình dân Anh quốc sống, làm việc và thương yêu nhau thế đấy.

Chương 1: Gia đình Ruggles


Bà Ruggles là thợ giặt, còn chồng bà là phu hốt rác.

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Với mùa thu - thơ Hà Cừ

Anh trở về sống lại với mùa thu
Với gió heo may dịu dàng trên vòm lá
Với sắc nắng cũng ngời lên rất lạ
Nghe xôn xao như đón bước em về.

Những trưa vàng hương cúc tỏa đam mê
Từng giọt nắng bên thềm ngưng đọng mãi
Bàn tay thon gót chân hồng trẻ lại

Chiều qua Thanh Hóa - thơ Hà Thúc Sinh

Những nhịp cầu như những lưng còng
Gánh sức nặng buổi chiều ảm đạm
Ngó sang sông mờ nét tiêu hao
Tây thành cũ hay là thôn bản?

Tự hỏi mãi. Đến chưa? Chưa đến?

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Một ngày nhàn rỗi - thơ Nguyễn Bắc Sơn

Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
Vô tình ngang một quán cà phê
Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
Mải mê tán dóc chẳng cho về.

Về đâu, đâu cũng là đâu đó
Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ
Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ
Ba ngàn thế giới cũng chưa to.

Tháng giêng ngồi quán, quán thu phong

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Tháng Năm thắm thiết - O'Henry

Bạn làm ơn vỗ vào mặt nhà thơ líu lo với bạn những ngôn từ ca ngợi tháng Năm. Đó là một tháng thống trị cái hiểm độc đen tối nhất và cái điên rồ.
Vào tháng Năm, Cupidon ném những mũi tên dò dẫm. Các nhà triệu phú cưới các nàng nhân viên đánh máy chữ. Những giáo sư thông thái tán tỉnh mấy cô hầu bàn mặc tạp dề trắng nhai kẹo cao su đàng sau các quầy bán hàng tự động. Những cậu choai choai rón rén băng qua bãi cỏ và đi trồng cây thang dưới cửa sổ viền dây trường xuân, nơi đó nàng Juliette lắp đặt kính viễn vọng và đang ngóng đợi họ. Những cụ già 60 tuổi đeo ghệt trắng dạo chơi loăng quăng gần ngôi trường sư phạm của các thiếu nữ xinh tươi mơn mởn. Đám đàn ông có vợ sẽ thể hiện lòng dịu dàng và tình cảm bất thường với vợ họ bằng cách vỗ lưng các bà mà lẩm bẩm: “Sao rồi bà, có khỏe không?”.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Ly khúc - thơ Đào Phong Lan

Trăng ơi …
Trăng hãy về đi!
Khuya rồi,
nấn ná làm gì nơi đây!
Đêm xa
mái phố vơi đầy
Ừ thì vẫn biết chia tay là buồn.

Trăng xa,

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Em về - Lê Đình Sơn

Em về,
mưa ướt áo tôi
Đất trời se thắt, biết rồi làm sao?

Em về,
tàn giấc chiêm bao
Tôi chua chát những ngọt ngào ngày xưa.

Em về,

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Muối dưa - thơ Phạm Hồng Oanh

Tươi cái mất, héo cái còn.
Tôi đem nén những nỗi buồn làm dưa
Tưởng vừa chớm đến độ chua
Hóa ra vị đắng chẳng ngờ, vì đâu?
Một thời mặn nhạt cho nhau

Một lần - thơ Huy Trụ

Một lần em, một lần anh
Cái vu vơ nhất cũng thành câu thơ
Nửa đời đi ngẩn, về ngơ
Anh như hoa dại đặt vờ tay em
Nhớ nhau chẳng thể đi tìm

Nỗi nhớ âm thầm - thơ Kim Tuấn

Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
Nhớ trong sợi khói bay phiêu bồng
Có dăm hàng núi ngăn người đến
Có một nguồn xa cách mấy dòng

Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
Nhớ quen trăm nỗi xót xa lòng
Nhớ ta bỗng có men đời đắng

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

Đi săn khỉ - Vũ Trọng Phụng

Xưa kia tôi chưa biết “đi săn” là thế nào. Nhưng mà từ thuở nhỏ, tôi vẫn ao ước có một khẩu súng để có thể được đi săn luôn luôn. Những khi trông thấy hoặc một chiếc xe hơi sau lưng có buộc một con hổ, một con nai, với bọn người đội mũ cát két tay giữ súng ngồi trên, hay là một nhà thiện xạ đeo súng sau lưng, cưỡi xe “bình bịch” có đèo một chùm giẽ giun ở tay lái, vênh vang đi qua các phố xá thì lòng tôi lại nao nao lên kính phục và thèm muốn. Thú đi săn đối với tôi có một sức ám ảnh mạnh như là của ngọt đối với những ông nghiện, cái quần soóc đối với những gái tân thời, huy chương phẩm hàm đối với những ông trọc phú, thịt chó hầm rựa mận đối với các nhà sư chân tu. Đến nỗi cái tục đi săn cát két ở Tarascon tả trong sách của A. Daudet cũng làm cho tôi ước ao, khao khát...

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Mái tóc viễn phương - Đinh Hùng

Đêm hè ngồi nhớ giăng suông
Nhớ em tà áo nhạt hương chưa về
Cách rừng, cách cả sơn khê
Em ơi! giữ mái tóc thề cho xanh
Thuyền mây từ bỏ kinh thành
Bến vàng hiu quạnh cũng đành tiễn đưa
Biển ngoài: núi cũ, thông xưa
Tịch dương đã trải, nắng mưa đã từng
Sầu lên bến cát rưng rưng